Bác ơi ơn Bác muôn lần
Lòng con bỗng chốc tần
ngần mãi thôi
Lẽ nào hai ngả chia
phôi
Người đi để mãi xa xôi
nhớ Người…
Nghìn thu ý chí sáng
ngời
Tình yêu dân, nước đời
đời còn đây
Nhìn vầng tóc bạc như
mây
Bác đi để mãi trời
ngây nữa rồi…
Xông pha anh dũng một
thời
Rợp theo chân Bác muôn
người đứng lên
Sá gì hòn đạn, mũi tên
Làm lên lịch sử vang rền
núi sông…
Ôi đời nô lệ ngóng
trông
Bừng lên khí thế vừng đông
ngút trào
Sức đâu vũ bão ào ào
Lừng danh Đại tướng ai
nào có hay…
Tưởng rằng xa ngút tầm
tay
Thế mà trúc chẻ, tro
bay mới tài
Lung linh hương nhụy
hoa nhài
Nước non một dải ngát
bài hùng ca…
Nay Người khẽ bước đi
xa
Bao nhiêu thương nhớ,
ngàn hoa dâng Người
Đâu như thấy Bác đang
cười
Nghìn thu sáng mãi ơn
Người, Bác ơi…
Theo chân Bác
Tưởng nhớ Đại
tướng Võ Nguyên Giáp
Quảng Bình quê ta
ơi…