Ôi,
Có thể nào
không?
Em đẹp quá
!
Có thể nào
không,
Một dáng
hình của tạo hóa…
Ơi mịn màng
ngan ngát thế nhũ hoa
Những đường
cong nào như mới vẽ hôm qua
Suối tóc
nào kìa tung gió ngút xa…
Ôi, một
dáng kiều vút giữa bão tố phong ba…
Có phải trời
đông cho lạnh lùng giá buốt
Để đôi cánh
tay vươn ơi ngọc ngà trắng muốt
Ánh mắt
nhìn như cứ mãi tìm ai !
Đưa bước
chân trần ôi say quá lòng trai…
Có lẽ nào
ơi đẹp quá này ai…
Mà yêu thật
nhìu này yêu mãi chẳng phai…
Kìa em ơi em đẹp quá đi thôi…
Hihi,
Theo mình
thì…
Thơ là thuộc
lĩnh vực văn hóa nghệ thuật,
Nghệ thuật
của thơ là nghệ thuật đi vào lòng người bằng những vần thơ, bằng tâm tư, tình cảm,
bằng tư tưởng trong thơ…
Thơ ko phải
chỉ có giá trị nghệ thuật…
Và giá trị to
lớn của thơ ko phải ở chỗ nghệ thuật…
Mình cho rằng,
thơ thật có giá trị to lớn, thật đẹp, thật hay, thật bay bổng, gợi mở ở chỗ nó thấm
sâu vào lòng người, làm rung động con tim, nó gợi lên bao tình cảm, bao ước mơ
dâng trào, ôi dào dạt, say quá những mộng mơ…
Những giá
trị to lớn ấy đc làm nên chính là bởi những ý thơ, những nét đẹp văn hóa, bởi tư tưởng trong thơ, bởi
sự ý nhị, duyên dáng, hay cảm xúc trào dâng… Bằng cách sử dụng những nghệ thuật
tu từ trong thơ để chuyển tải…
Và những
nghệ thuật ấy chính là để tôn nên vẻ đẹp tươi sáng cho thơ…
Bởi thế,
thơ hay về tình yêu luôn là bất hủ…
Ôi, hãy mãi
vút cao tư tưởng YÊU THƯƠNG RẠNG RỠ em nhé…