Anh muốn nói cùng em một điều sâu lắng nhất...
Có phải ko em nhỉ ?
Một tình yêu trong sáng, một hạnh phúc dạt dào mãi mãi xinh
tươi...
Trước hết đó chính là phải có tình người...
Mà răng tình em yêu anh nhìu quá !!!
Nhưng, muốn có một tình người rộng lớn, mênh mông trên khắp
thế gian này...
Thì trước hết anh thấy rằng, phải thay đổi một cơ chế kinh tế,
xã hội mới, để gầy dựng lên một tư tưởng, tình cảm mới, biết bao là phơi phới đẹp thay...
Để cho ngàn hương ngát mãi mê say...
Để cho ngàn hương ngát mãi mê say...
Ôi,
Mà những nồng nàn bao đắm mê say ấy, là đang ở gần đây biết mấy...
Đó chính là ơ ở nơi anh, là đó chính là ơ ở nơi em !!!
Mà bước chân nào ơ quá dịu êm, mà bước chân nào em đã đến
cùng anh...
Mà ngỡ ngàng này ơ có thể nào quên...
Mà ngỡ ngàng này ơ có thể nào quên...
Thế gian này,
Ngàn đời nay đã muôn vàn xót xa, đau khổ...
Luôn mơ ước một xã hội mới thật chan hòa yêu dấu xinh tươi...
Chỉ cần làm đc điều đó thôi, chỉ một bước chân khẽ nhẹ dịu êm ấy,
cũng đã là một thành công cực kỳ to lớn, một bước tiến mấu chốt, vô cùng vĩ đại
của nhân loại này rồi em ạ...
Ôi,
Có thể nào chỉ đơn giản có thế vậy thôi, em của anh nhỉ...
hihi
Và mùa thu mang mác ấy lại về, cứ dào dạt bao nhiu yêu thương ấy, mà tràn
ngập ôi khắp thế gian...
Bước chân em nhẹ rung rinh, bước chân em nhẹ lung linh bên
người...
Yêu em nhiều quá, Huế thương ơi !!!
Yêu em nhiều quá, Huế thương ơi !!!
Không giờ rồi em biết
hay ko !
Bởi bước chân đâu phải
trò đùa...