Huế ơi yêu Huế vô cùng, Mà nghiêng nón khẽ ngại ngùng chờ ai…

Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2015

Rộn lòng phơi phới ta đi…



Ta đi trong gió hương ngàn
Ta đi trong nắng rộn ràng xuân nay
Khẽ nào ơ nắm bàn tay
Em ơi đẹp quá có say không nào…

Bao nhiêu mơ ước tuôn trào
Mà xuân ngan ngát dạt dào bước chân
Sóng tràn giục giã reo ngân
Ta đi phơi phới mùa xuân ngút ngời…


 photo 83-2.jpg


Đường chúng ta đi



Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2015

Ta bỗng tự hào

Vì tinh thần hơn hẳn những hôm qua…


 photo cotoquoc_thu_zpsbda500a7.gif


Dưới chế độ chiếm hữu nô lệ và phong kiến con người bị đày đọa đến tận cùng xương tủy, phải suốt đời lầm than cơ cực, nô lệ, phục dịch cho đấng tối cao, vua chúa, cho tầng lớp quan lại, địa chủ, cường hào, tăng lữ thống trị…
Đời này qua đời khác hoàn toàn ko có tự do cá nhân, ko đc quyền mưu cầu hạnh phúc…

CNTB đã từng là bao mơ ước, khát khao, luôn tự hào vì lần đầu tiên con người đc giải phóng, vì tinh thần tự do cá nhân hơn hẳn hết thảy những chế độ bạo tàn trc…
Nhưng với nền kinh tế thị trường tự do cá lớn nuốt cá bé, với quyền lực tư bản ngày càng tập trung khổng lồ trong tay, với tinh thần chiếm hữu quá hăng say…

Tự do cá nhân ấy lại rất nhanh, ào ào biến thái thành một hình thức nô dịch mới thật say sưa, điên cuồng, hồ hởi, mà êm thắm dịu dàng, tinh vi xảo quyệt hơn, mà xem ra mức độ bóc lột tàn khốc, xa hoa, thu lời ngày càng vượt xa hết thảy những chế độ trc hàng trăm nghìn lần…

Và như thế, xã hội loài người vẫn luôn chia làm hai phía muôn xa vời vợi, thật là bản chất cũng giống như những chế độ xấu xa trc…
Ôi chẳng thể nào ơ sánh đc đâu, ơ tình tình là ơ cứ lâu xâu …
Cho ngàn đời là vẫn tuy một mà hai, cho vết thù nào in dấu mãi chẳng phai…

Một bên là số ít tầng lớp tư bản, giới chủ nắm tiền tài vật chất đất đai rừng biển công trường xưởng máy hầm mỏ, nắm mọi của cải trong tay, nắm binh quyền nhà nước, nắm mọi quyền thống trị, tha hồ phè phỡn mênh mang hưởng lợi, du hí thiên nhiên, ơi là bao cảnh thần tiên…

Còn tầng lớp vô sản cần lao đông đúc có dễ thở hơn, cũng đc phiêu bạt ơ khắp muôn nơi, đc hứa hẹn nhìu ơ lắm người ơi, đc bần cùng hổng có gì xơi, đc tự quyết lênh đênh theo ý mình, đc tha hồ tự do bán rẻ sức lao động mà sống, mà hihi… Nhưng muôn đời thì bị vô tình đạp xuống, phải nhẫn nhục mà lao động cật lực, bị trói chặt trong guồng máy ấy, ko thể vượt lên đc cho ngang bằng say đắm những yêu thương…

Hihi,
Thế thì tự do ấy
Có khác nào như trâu ngựa
Ơ giữa thế gian kia…
Ôi loài người sao cứ mãi lia chia…

Kìa sức bình sinh
Bỗng chói ngời rực rỡ
Cho xuân về
Thật chan hòa đua nở thế muôn hoa…

Ta cứ tự hào
Vì tinh thần hơn hẳn những hôm qua…


 photo t509975_zpsb9753e85.jpg


Hà nội đó niềm tin yêu hy vọng…



Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

Như có Bác

Trong mùa xuân rạng rỡ…

Bác về vui hỡi xuân ơi
Yêu thương rạng rỡ nghìn khơi ngút trào
Em ơi biết mấy ngọt ngào
Có hay Bác vẫy dạt dào muôn xuân…

Nắng kìa, nắng khẽ reo ngân
Bao nhiêu say đắm bước chân xinh ngần
Ơ hay khe khẽ lại gần
Vòng tay Bác rộng muôn phần mênh mang…

Bóng ngời ơi Bác chói chang
Non sông gấm vóc còn vang tiếng Người
Lặng nghe em nở nụ cười
Mà xuân đẹp quá ngút trời Bác ơi !!!…




Lời Bác dặn trước lúc đi xa
Giữa Mạc Tư Khoa tôi nghe câu hò Nghệ Tĩnh



Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015

Câu chuyện cuối năm…



Thế là năm mới lại sắp đến rồi,

Chiều nay Trang cứ thơ thẩn, dạo hết con đường thu thuở ấy
Một nỗi niềm nhớ thương nhè nhẹ xuyến xao cứ dâng trào mãi…
Trong tâm trí nàng cứ nối tiếp biết bao kỷ niệm mến thương, cũng có lúc môi nàng khẽ mỉm cười, sao mà lạ thế kia chứ… hihi

Và cứ thế bước chân nàng mới duyên dáng làm sao…
Kìa đây, những bông hoa ngan ngát rung rinh, những tàn cây khẽ đung đưa chiếc lá, một làn hương nhẹ theo gió thoảng qua, nàng nhìn ra vạt nắng chiều khe khẽ lao xao, sao mà thương thương quá…


 photo GrahamGercken1960-AustralianImpressionistLandscapepainter-TuttArt43_zpsb562581a.jpg


Và bước chân ấy bỗng dừng lại miên man, miên man…
Ôi, thật khát khao được nghe tiếng anh cười, được nghe lời anh nói, được xà vào vòng tay âu yếm ấy, để em lại được thủ thỉ cùng anh, được vuốt suông mái tóc bồng bềnh, được chiêm ngưỡng vầng trán mênh mông, được đắm chìm trong đôi mắt sâu thẳm mà vời vợi mênh mang ấy, trái tim anh thật nồng ấm biết bao, cứ gợi cho em bao điều muốn nói, muốn tỏ bày say lắm những ước ao…


Ơ trào dâng mấy khát khao
Anh ơi
xa vắng ước ao say lòng
Lung linh duyên thắm tươi hồng
Cánh hoa
ngan ngát hương nồng em thương !!!…

Hihi,
Một nụ cười xinh quá nở trên môi, một cánh hồng nào yêu dấu quá đi thôi…
Kìa suối tóc nàng bay bay trong gió, dáng dịu hiền nào đăm đắm mắt huyền ơi…
Thật là trời đã trao cho em một tình yêu kỳ vỹ, một tâm hồn nào tươi mát đẹp như hoa, có lẽ nào ôi lại mấy vắng xa, để cho lòng em chất đầy bao thương nhớ…
Hình bóng anh ơi sao lồng lộng mà thân thương quá, anh có về cho say mãi dấu yêu không…

Nàng vừa nói đến đây thì đất trời như bừng sáng rung rinh…
Mùa xuân như tràn đến ngát xanh, muôn ngàn hương sắc lấp lánh lung linh. Trong không trung bỗng vút lên một luồng gió mạnh, hình như có một Thiên tử hào hoa lẫm liệt đang vụt tới chỗ nàng…
Ơ hay, chàng lướt nhẹ qua, mà sao không thấy, một tia nghĩ lóe lên “lạ quá ơ này, lạ quá ơ này… hihi

Ôi chao,
Có thể nào trời trao hạnh phúc
Có thể nào lòng ngân khúc ngẩn ngơ
Ơ tràn ngan ngát vần thơ
Ơ làn gió mới… lạ cơ… ơ là…

Thật đúng là anh rồi,
Nhưng chàng đi đâu thế, em chắc là chàng đang về với yêu thương…
Nghĩ tới đây nàng chợt như bừng tỉnh, nàng chạy như bay, nàng đi qua phố, nàng đi qua phường, trong tim nàng vang mãi những bài ca…
Là có anh là xuân ngát đẹp muôn hoa…
     Là có anh là xuân ngát đẹp muôn hoa…
          Là có anh là xuân ngát đẹp muôn hoa…

Một mùa xuân xinh tươi đang đến…
Anh ạ, lần này em đã quyết thật rồi, hổng có vơ vẩn nữa đâu…
Em sẽ mang niềm vui thực sự đến cùng anh, em sẽ làm cho thế gian này thật bừng sáng long lanh…
Bước đường chúng mình đi thật dạt dào hạnh phúc mênh mông quá…
Và em thật là yêu anh biết mấy, anh ơi…
Em sẽ bước thật nhanh, để kịp theo cùng ôi bước anh đi… hihi


 photo DL2_zps9c8622f4.jpg



Em yêu anh như yêu câu ví dặm
 


Thứ Hai, 26 tháng 1, 2015

Ơ đón xuân về

Em có vui không…

Bấy lâu cứ ngóng xa mờ
Cứ thương cứ nhớ mong chờ mênh mang
Mấy rùi hè vắng chói chang
Miên man chất chứa mơ màng thu qua…

Đông tràn tràn rũ nhành hoa
Ơ hay e ấp ngút xa ngân lòng
Chìu nay bỗng vút phiêu bồng
Xuân xinh chợt đến hương nồng trào dâng…

Ngát lòng anh ngỡ lâng lâng
Cánh xuân ngàn dặm xóa băng u sầu
Lung linh muôn phép nhiệm màu
Ôi em iu dấu… ơ… nàu… vui không !!!...


 photo x_e0b240e1.jpg


Áo hoa
Bài ca Tết cho em




Rập rờn bướm lượn hoa rung
Em cùng anh nhé ta chung mộng vàng…

Photobucket
Tình yêu !
Tình yêu bắt đầu từ đôi mắt…
Ngày mai bắt đầu từ hôm nay… 


Có phải, tình yêu là đôi mắt
Màu tím !
Nhìn em là, cô gái long lanh

Hay, tình yêu là lối nhỏ
Cho em bao mơ ước vào đời

Em như giọt sương chờ gió
Lay nhẹ nhàng lăn đến bên anh
Anh ơi, mùa xuân lại đến
Rực bầu trời muôn những cánh hoa…



 



Huế Tình Yêu Của Tôi !


Đứng bên tê đồng ngó bên ni đồng
         mênh mông bát ngát
Đứng bên ni đồng ngó bên tê đồng
                  cũng bát ngát mênh mông

Thân em như chẽn lúa đòng đòng
         Phất phơ dưới ngọn nắng hồng buổi mai
Làm trai cho đáng lên trai
                  Phú Xuân đã trải, Đồng Nai cũng từng…



 

Huế tình yêu của tôi



ANH VẪN YÊU EM iu nhìu lắm !!!

Anh vẫn càng yêu em iu nhìu lắm
Đơn giản thế ngàn lần anh không nói
Vì kiêu hãnh nên anh giả vờ thế
Vì kiêu hãnh nên hai đứa thử lòng nhau…

Anh biết lắm chẳng thể chối từ đâu
Bao kỷ niệm hằn sâu trong ký ức
Lòng kiêu kỳ như khoảng khắc mà thui
Giả vô tình nhưng sao nhớ quá…

Những khoảng đời anh sống thiếu em
Lòng kiêu hãnh cô đơn lạnh giá
Về đây em cùng anh ta bước
Đường dài lắm lỡ lạc bước thì sao…

Về đây em anh gọi đến khản lời
Bức tường ngăn rã rời sụp đổ
Anh nhận ra tình yêu không có chỗ
Cho những niềm kiêu hãnh cô đơn…

 

Em yêu anh như yêu câu ví dặm



TRÁI TIM CON GÁI

Trái tim em là trái tim con gái
Rất cả tin và rất dễ tổn thương
Đập lo âu khắc khoải giữa đời thường
Nhưng bỗng một ngày run lên bối rối…

Trái tim đập những điều em không nói
Dù trước anh em kiêu hãnh lặng im
Giọt lệ trào sau hàng mi giấu vội
Nuốt vào trong thành nước mắt của tim…

Trái tim em chẳng một phút bình yên
Cứ gào gọi cư vẫy vùng thôi thúc
Muốn vỡ tung và xé toang lồng ngực
Để trao anh minh chứng của tình yêu…

Trái tim em đã bao lần phiền muộn
Trước tương lai luôn phập phồng lo sợ
Chân trời xa nắng ấm có bao nhiêu
Hạnh phúc về hay sẽ là đau khổ …



 



BIỂN TÌNH EM MÊNH MÔNG

Hôm nào em gọi anh về với biển
Gió mơn man, hơi biển nồng nàn
Đi bên em trên bờ cát mịn
Nghe thì thầm anh ơi… anh ơi…

Trăng chợt lên từ lòng sâu thẳm
Con sóng bạc mặn tình em biển cả
Nỗi khao khát vỡ òa vào bờ đá
Biển vụng về chẳng biết ngỏ lời yêu...

Biển nông, sâu... thầm kín biết bao điều
Sóng trăn trở trườn mình trên môi mặn
Trong gió thoảng thì thầm lời em dặn
Biển mênh mông... tình em mênh mông...




 

Xa khơi…



Yêu mãi không thôi…

Em !
Giọt sương chờ gió
         Lay nhẹ nhàng
                  Lăn đến bên anh…

Em ! cô gái hay nàng tiên
Như sao băng rực sáng
         Trên muôn cuộc đời thường
                  Và trong trái tim anh …

Hãy tan vào cây !
Cho lá xanh đâm chồi
         Hãy làm bừng sáng
                  Những đêm thâu mịt mùng…

Dù biết anh không thể giang tay nhận
Giọt sương... giọt sáng... cho riêng anh...
Dù em biết anh chỉ là một cánh chim
Em không ngần ngại cho anh cả trái tim
 

 Nồng ấm yêu thương chân thành và giản dị…
Ước gì thời gian quay trở lại
Ước gì mình mãi mãi thuộc về nhau…
 

 Em ơi !
       Em có biết ?
              Ước gì anh ước gì thế nhỉ ?
              Anh chỉ biết rằng anh mãi yêu em !!!...




Đôi mắt người xưa
Bản tình cuối