Anh khẽ gửi về
nơi ấy cho em
Vạt nắng
vàng
Cho rực hồng
nỗi nhớ
Cho mênh
mang ôi nụ cười bỡ ngỡ
Nét xinh
xinh xao xuyến tự bao giờ…
Em có hay nơi
miền xa vời vợi
Vắng xa người
Muôn tràn
sóng long lanh
Biển ầm ào
ngan ngát ngút trời xanh
Nhớ thương
nào day dứt quá lòng anh…
Đây yêu
thương xua màn đêm buốt lạnh
Thắm duyên
tình
Bao giọt nắng
cho em
Mà dạt dào
say nữa những chiều êm
Nỗi mong chờ
tha thiết có anh bên…
Ôi em yêu
bao trào dâng thức dậy
Cách xa nào
Ngăn được bước
mênh mông
Cánh thơ
tràn vun vút mấy từng không
Khẽ hôn người
ơi cứ mải ngóng trông !!!
Muốn gửi ra em một chút nắng vàng…