Xã hội xưa nay đều phát triển tự phát theo kiểu:
-
Một số đông u mê ơ hờ
-
Và một số ít tham tàn nổi trội…
Bình thường, số đông u mê ơ hờ này ko thỉnh cầu hay tác động đc gì mấy vào số ít tham
tàn nổi trội kia…
Và số ít tham tàn nổi trội kia cứ thế tha hồ đè đầu cưỡi cổ
số đông u mê ơ hờ ấy… hihi
Đó là do toàn thể lũ chúng luôn nảy sinh nuôi dưỡng mà háo hức
mà hồ hởi mà chưa bao giờ bung ra mà thoát ra đc một cái tư tưởng nô dịch đen tối
tồi tệ cứ ngự trị và lớn lên trong cái đầu óc khốn khổ của chúng…
Điều trớ trêu thay là dù KHKT, điều kiện vật chất phát triển
bao nhiu vẫn ko làm lay chuyển đc tư tưởng nô dịch đen tối tồi tệ ấy, dường như
càng làm phương tiện để tư tưởng nô dịch đen tối tồi tệ ấy thống trị mà thôi…
Chúng vẫn chưa nhận thức ra đc điều hay lẽ phải mà làm việc
tốt có ích cho đời…
Chẳng biết thương nhau, chúng luôn dòm dỏ ganh ghét hãm hại chèn
ép cưỡi cổ nhau…
Mà ko hề nghĩ ra đc phải tận lực cùng hướng tới thiên nhiên,
hướng tới bến bờ hạnh phúc dạt dào tươi thắm lung linh…
Nếu như chỉ một đứa thì buộc nó phải lần mò rứa…
Nhưng chỉ cần hai đứa thôi là bắt đầu sinh chuyện rồi, thế mới
lạ kia chứ…
Chúa ơi sinh rứa chi nhiều
Mà răng chi lạ lắm điều lạ thay
Chẳng buồn nắm lấy bàn tay
Lòng lang dạ sói mới hay ơ là…
Ơ là… ơ là… hì hi… Ơ là… ơ là… tham tàn… u mê… Mới là chi là lạ ghê... hihiii...
Jingle Bells