Huế ơi yêu Huế vô cùng, Mà nghiêng nón khẽ ngại ngùng chờ ai…

Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2016

Học thuyết

Con người làm chủ cả thế gian,
Mà cốt lõi là tư tưởng Yêu thương rạng rỡ
Và lẽ sống Cho cả những gì tươi sáng lung linh...

Đó là một phát kiến vô cùng vĩ đại của ta
Đó chính là con đường đi lên ngút ngàn hạnh phúc xinh tươi cho nhân loại…
Trong đó:
Con người phát triển ngàn đời
-         Từ mông muội đến tri thức
-         Từ tư tưởng cá nhân đến cộng đồng
-         Từ cục bộ hận thù đến chan hòa yêu thương…
Và họ đã vượt lên trên tất cả những đớn đau, ngơ ngẩn
Để tiến đến làm chủ bản thân, xã hội và cả thế gian này…

Nó khẳng định,
Chính yêu thương và ý thức con người mới là nền tảng quyết định, là động lực vô biên làm nên tất cả cho tương lai hạnh phúc sáng ngời…
Mọi lực lượng vật chất phải nhờ vào tri thức và ý chí cao cả của con người mới lung lay, xao động mà giúp cho cuộc sống ngát hương…
Và thế gian này mới dạt dào, lung linh, mới dâng trào ý nghĩa…
_____

Vấn đề của xã hội mới
Đó chính là:
Tổ chức lại sản xuất, giao lưu, hưởng thụ, nâng tầm tư tưởng, tri thức và vui chơi…
Mà tạo nên một làn thu dịu dàng, tươi sáng mà dạt dào ngan ngát bao la…

Một điều tất yếu thật đơn giản là
Chỉ có con người làm chủ mới giải quyết được hết thảy mọi vấn đề…

Nhưng con người làm chủ như thế nào?
Chính là bằng tình yêu thương dào dạt và lẽ sống cao cả, bao dung rộng mở…

Và than ôi thật là tiếc thay, chỉ một điều Mác quên không nói !!
Còn học thuyết của Ken đờ mi thực ra chỉ là tạm thời ngưng lại để níu kéo thêm thời gian mà đào cái mồ sâu hơn để vĩnh viễn chôn vùi CNTB ngày càng tàn bạo ngu xuẩn mà thôi…
Thật đáng thương thay cho một giai đoạn lịch sử đã từng hào hùng xông pha mà vang bóng một thời…

Bởi thế, học thuyết của ta chính là đã cứu sống cả nhân loại này
Để mãi mãi ngút ngàn mà say lòng dâng trào xao xuyến mãi nghìn thu…
_____

Ôi,
Cuộc đời vẫn đẹp sao
Tình yêu vẫn đẹp sao…

Dù đạn bom bão lửa thét gào
Dù thân thể thiên nhiên mang đầy thương tích
Dù xa, cách hai ngả đường chiến dịch
Ta vẫn dậy, làm nên một ánh trăng ngàn…

Một tiếng chim rừng, một làn gió biển
Một sớm mai ngân trước cửa hầm dã chiến
Thấy trời xanh xao xuyến ở trên đầu
Ta vẫn thầm, hái hoa tặng nhau…

Ơi trái tim Việt Nam, như mặt trời cháy bỏng
Giữa Thiên niên kỷ mới này rừng rực, sáng ngàn năm ngàn năm…


 photo 00uc0541qdu.jpg


Cuộc đời vẫn đẹp sao



Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2016

Xa lâu rồi trở lại


Hôm nay
Anh muốn nói về chủ nghĩa cá nhân em ạ…
_____

Chủ nghĩa cá nhân, chính là ý thức độc lập, tự chủ của mỗi người trong xã hội,
Nó là chữ tôi trong muôn vàn chữ tôi khác
Do điều kiện, hoàn cảnh và ý chí, nhận thức khác nhau mà cái tôi ấy ở mỗi người cũng rất khác nhau…

Chủ nghĩa cá nhân ấy, thực ra nó có hai phần
Chính là hai mặt đối lập nhau cùng tiềm ẩn mà giằng xé tạo ra biết bao ưu tư trăn trở, để mãi hoài day dứt trong ta…
Hai phần ấy đó là:
-         Chủ nghĩa cá nhân hăng say
-         Và chủ nghĩa cá nhân vỵ kỷ

Chủ nghĩa cá nhân hăng say thì rất tốt, nó chính là tinh hoa trong mỗi người, luôn vút cánh bay lên, trong những thời khắc quyết định, nó thật cao cả, trào dâng dũng mãnh, mà cuồn cuộn lôi cuốn, mà làm nên biết bao kỳ tích vang dội, mà ngời sáng tên tuổi của bao nhiu anh hùng vĩ đại…

Chủ nghĩa cá nhân vỵ kỷ thì rất tai hại, nó thường thái quá, nó chính là tàn dư thật tồi tệ của thân phận nô lệ hèn mọn luôn cúi gằm mặt xuống suốt bao nghìn năm qua…
Nó là kẻ thù của yêu thương và cách mạng,
Nó làm cho con người cứ hèn mọn nhỏ bé đi,
Mỗi khi nắm được quyền lực thì nó là tai họa cho cả thế gian…

Trong đôi mắt tham tàn, u mê, thiển cận ấy
Chủ nghĩa cá nhân vỵ kỷ nhất định chỉ có mình nó thôi, mà lòng ích kỷ tham tàn ấy thì thật là vô chừng vô đáy
Ôi có thể nào không?
Một vòng tay say rộng mở
Để ân tình này ôm trọn cả thế giới bao la…

Nhờ tri thức phát triển ngày càng mạnh mẽ
Mà đến nay con người đã tiến bộ vượt bậc về hết thảy mọi mặt
Vượt xa cả sự tự đào thải, tiến hóa của tự nhiên…

Chỉ còn một bước nữa thôi
Nhưng nhân loại này hàng ngày hàng giờ vẫn còn đau khổ muôn trùng
Mà chưa thể nào đạt được hạnh phúc mênh mang…
Đó là bởi vì chưa dẹp bỏ được cái tư tưởng cá nhân vỵ kỷ tầm thường khốn khổ kia
Mà tập trung hết cả cho sự chan hòa yêu thương mà cùng sát cánh bên nhau trào dâng tiến bước…

Và điều quan trọng anh muốn nói là: tại sao cái chủ nghĩa cá nhân vỵ kỷ tồi tàn ấy, nó lại có thể có mặt khắp nơi mà tung hoành ghê gớm, mà đày đọa thế gian, mà tồn tại dai dẳng đến thế, có gì có thể mãi mãi thủ tiêu mà thay thế nó không?


 


Thật lạ kỳ biết bao,
Con người sống trong xã hội, mà tư tưởng, động lực sống của họ luôn là vỵ kỷ cá nhân…
Và cái chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, tham tàn, biết bao tồi tệ ấy nó cứ đeo đẳng dai dẳng với nhân loại này suốt từ thuở khai thiên lập địa đến nay. Biết bao chiến tranh, địch họa, mải đày đọa, tranh giành, chém giết nhau, để đến nỗi thảm khốc tan hoang đầu rơi, máu chảy, não nề thay mãi cảnh đời đói khổ than van…

Ơi, cứ lầm than cơ cực mà chẳng thể mần răng
Tất cả đều do chủ nghĩa cá nhân vỵ kỷ tham tàn ấy gieo rắc, đến nỗi cùng khắp cả thế gian này, để nghìn đời cứ mơ hạnh phúc mà không cách chi với tới được.

Vậy thì cớ chi lại rứa em nhỉ?
Có lẽ nào,
Cả một Thiên đường Trần gian đang mở ra rộng lớn mênh mang thật là lộng lẫy xinh tươi không ngớt tuôn trào mà lung linh dạt dào tình yêu thương bao la của Chúa này
Và hàng triệu triệu trái tim cứ hừng hực kìm nén khát khao cho một ngày mai chan hòa tươi sáng kia…
Lại mãi mãi chìm đắm mà không thể nào bùng lên làm tiêu tan được cái chủ nghĩa cá nhân vỵ kỷ thật là tội nghiệp, nhỏ nhen, thấp kém ấy…

Có phải chăng,
Chủ nghĩa cá nhân hèn hạ u tối ấy, nó luôn là động lực ngu ngốc của con người và nó ăn sâu bám rễ, nó biến hóa khôn lường làm người ta không thể nắm cổ mà quật ngã nó
Hay xã hội này muôn đời không thể có một CNXH đủ say mê khao khát, đủ sức mạnh quyến rũ dâng trào mà kỳ diệu như quyền năng vô biên của Chúa để thúc giục mọi con tim khối óc, cho nhân loại này rầm rập vút cánh tung bay…
Và tình yêu bao la của Chúa ơi, có lẽ nào lại không tỏa sáng cho bể khổ này thoát nỗi u mê…

Vậy thì,
Ta cùng nghiên cứu thử xem em nhé, chẳng hay rằng em có háo hức gì chăng?
Hihi
Em có bít hông,
Từ thuở hồng hoang biết mấy mê say ấy, con người sống chan hòa bên nhau. Họ cùng nắm tay mà ca hát, nhảy múa, mà tận hưởng những của ngon vật lạ từ thiên nhiên ban tặng.
Trong mỗi người họ ít ý thức về cái tôi, về thực thể cá nhân của họ…
Rồi tinh thần phát triển, họ càng hăng say hơn trong tình yêu và cuộc sống
Và ý thức cá nhân mỗi người dần dần phát triển mà yêu thương cứ thế dạt dào, mỗi người họ luôn cần có nhau cho cuộc sống xinh tươi mà dâng trào hạnh phúc…

Rồi số người ngày càng đông hơn, ngờ đâu thiên tai hạn hán xảy ra, cuộc sống trở nên khó khăn, thiếu thốn
Họ cũng ý thức phải sát cánh bên nhau vượt qua thử thách ấy. Họ hè nhau làm nhà, dựng lán, vỡ hoang, khơi nước để trồng cấy, tăng gia…
Nhưng lòng vỵ kỷ cũng bắt đầu nhen nhóm
Và tội nghiệp thay, thật là họa vô đơn chí
Với sự khôn ngoan, hiểu biết ít ỏi, dẫu có một lòng chung sức bên nhau, cũng vẫn khó khăn muôn trùng…
Vậy là dần dần yêu thương nhạt nhòa, ai cũng canh cánh những nỗi lo vỵ kỷ. Thế rồi, không hìu tự lúc nào chủ nghĩa cá nhân vỵ kỷ ấy cứ lớn dần lên mà choán hết tâm trí họ. Ai cũng chỉ biết tự lo cho mình, mọi tinh thần hăng say cũng là để đạt mục đích vỵ kỷ ấy
Những kẻ có sức lực mạnh mẽ dần khống chế, đày đọa, cướp bóc những kẻ yếu hèn hơn. Và như thế, bao nhiu những cái tôi nhỏ bé kia dần bị lệ thuộc vào sự cai quản, thống trị của một số ít những cái tôi to lớn hơn…

Như vậy là, ngay từ thuở xa xưa, chủ nghĩa cá nhân cộng với sự ngu dốt đã gây tai họa nghìn đời, để đến nỗi mất cả yêu thương mà mãi chưa lấy lại được
Để đến tận hôm nay, nhân loại này vẫn không ngớt than van…

Nhưng cũng có lúc, những cái tôi nhỏ bé kia nhận thức được rằng bản thân nó cũng tai cũng mắt, cũng mặt cũng mày, cũng can trường tâm huyết như ai…
Và thế là họ tập hợp nhau lại
Họ quật chết hết những cái tôi to lớn kia… hihi

Ôi chao, thật đáng tiếc thay
Do đầu óc còn u mê quá mà những kẻ chiến thắng kia vẫn không chịu gột rửa sạch đi những vỵ kỷ cá nhân thái quá tồi tệ ấy mà lại tiếp tục nuôi dưỡng nó, để đến nỗi yêu thương cứ mãi xa vời vợi
Cứ thế mà nhân loại này đã trải qua bít bao là đau đớn than van, hết chế độ xã hội này đến chế độ xã hội khác cứ bị dìm trong ảm đạm tối tăm…
Từ nô lệ, đến phong kiến, rồi đến CNTB
Mãi chưa thể nào được bừng sáng mênh mang…
Lịch sử đau thương ấy chính là cả một chuỗi thật dài những u mê tăm tối của xã hội mê muội trên nền tảng của chủ nghĩa vỵ kỷ cá nhân…

Từ thời Khai sáng ở Tây Âu, thì chủ nghĩa cá nhân phát triển thành phong trào đòi tự do, dân chủ, bình đẳng, bác ái mạnh mẽ
Và kết quả cách mạng trào dâng ấy lại bị những cái tôi to lớn kia lợi dụng chiếm đoạt mà dần thiết lập nên chế độ TBCN
Chế độ ấy, nó luôn huyênh hoang về nhân quyền, về dân chủ, tự do…
Nhưng thực chất, nó nhằm bảo vệ cho sự bóc lột tàn khốc nhân loại trên khắp toàn cầu của những cái tôi to lớn kia
Nó muốn dìm hàng triệu triệu những cái tôi nhỏ bé hơn mãi xuống bùn đen vạn kiếp mà không sao ngóc đầu lên được…
Thật đáng thương thay những bọn học giả ngu ngốc, chúng ngu đến độ học cao hiểu nhiều mà không thể nào nhận ra điều đó
Chúng mải to mồm đánh lạc hướng chúng ta, để hòng mưu cầu cho cái tôi cá nhân vỵ kỷ thấp hèn đê tiện của chúng, để hão huyền hy vọng được mãi mãi theo đóm ăn tàn mà cười khỉnh thế gian…




http://nhac.vui.vn/manh-tinh-thuong-thanh-tuyen-nhieu-ca-si-m68291c3p1507a3729.html


Còn rất dài...






Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2016

Than ôi,



Thế gian vẫn mãi đau buồn
Dòng sông hạnh phúc khởi nguồn nơi đâu
Vút trào muôn hỡi biển sâu
Thương thay ngàn nỗi một câu ân tình…


 photo 2e7a22f5daaa3479d42f1e1bc82fbe2937357274_zps4b38bd1y.jpg


Trở lại Huế thương



Thứ Tư, 20 tháng 4, 2016

Ta lại đi…



Ta lại đi lặng lẽ bước chân mình
Giữa chiều rơi thôi đành lòng lỗi hẹn
Lối cũ hoang tàn không người qua lá đổ
Nặng trĩu ân tình thôi kệ khẽ ta đi…

Ôi thuở ngày xưa hẹn chung đường chung bước
Mà mong hoài sao chẳng thấy bóng người đâu !!!


 photo imageskk_zpszn30vzl1.jpg


Xót xa



Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2016

Miếng da lừa

TÓM TẮT NỘI DUNG TIỂU THUYẾT MIẾNG DA LỪA - BALZAC

Tiểu thuyết Miếng da lừa (1831) là một trong những tác phẩm xuất sắc đầu tiên của Honoré de Balzac, tiếp sau cuốn tiểu thuyết lịch sử Những người Suăng (1829), chấm dứt giai đoạn những tiểu thuyết ly kỳ, kỳ quặc mà sau này tác giả tự mình gọi là thứ "Văn chương con lợn", và mở đầu bước phát triển mới trong sự nghiệp sáng tác của nhà văn sau mười năm tìm tòi, mò mẫm, gian khổ, lâu dài. Từ nay Balzac đi hẳn vào con đường lớn của chủ nghĩa hiện thực mà Miếng da lừa là một trong những mốc đầu tiên.
Khi viết Miếng da lừa, Balzac chưa nghĩ tới việc xây dựng cả pho Tấn trò đời vĩ đại của ông, nhưng ông đã có ý kiến phải đi sát hiện thực xã hội đương thời, mô tả toàn diện xã hội và tính quy luật trong sự phát triển của nó, nâng sáng tác của ông lên trình độ khái quát hóa rộng rãi. Cũng vì vậy, Miếng da lừa nghiễm nhiên trở thành một bước mở đầu, mà đã già dặn, cho cả công trình lớn lao sáng tạo pho Tấn trò đời tương lai. Tiểu thuyết Miếng da lừa mà Balzac sẽ xếp vào phần Khảo cứu triết học của Tấn trò đời, đã đặt ra cả một loạt vấn đề triết lý và xã hội, nêu lên cả một loạt chủ đề mà sau này nhà văn sẽ đề cập tới cụ thể và đầy đủ hơn trong nhiều tác phẩm khác của Tấn trò đời.
Tóm tắt nội dung tiểu thuyết Miếng da lừa như sau:
Raphaël de Valentin là một thanh niên quý tộc phá sản, có tài năng và chí hướng. Ban đầu anh cam chịu sống cảnh nghèo nàn trong một gian gác xép để cần cù học tập nghiên cứu và viết sách. Nhưng anh lại khao khát tình yêu và mơ ước một cảnh yêu đương trong nhung lụa, cho nên anh không quan tâm đến mối tình của Pauline, con gái bà chủ nhà nơi anh trọ, mặc dầu họ ân cần chăm sóc anh rất chu đáo.
Rồi một bữa, không kiên trì được, anh nghe theo bạn là de Rastignac từ bỏ cuộc đời lao động nghèo khổ để chạy theo cuộc sống phóng đãng, phù hoa của xã hội thượng lưu. Anh yêu say mê nữ bá tước Foedora, người đàn bà thời thượng có sắc đẹp và tiền của nhưng lại vô tình, thiếu thốn trái tim để hưởng ứng mối tình chân thành và nồng nhiệt của Raphaël. Cuối cùng anh bị Foedora cự tuyệt và anh lăn mình vào những cuộc hành lạc cho tới khi hết nhẵn tiền, anh định ra sông tự tử.
Nhưng vừa lúc đó, Raphaël được một lão già bán đồ cổ cho một miếng da lừa có phép màu làm thỏa mãn mọi ước nguyện của anh, nhưng mỗi lần được toại nguyện thì miếng da lừa co lại và tuổi đời anh lại giảm đi. Nhờ tấm bùa thiêng, Raphaël trở nên triệu phú và khi gặp lại Pauline cũng trở nên giàu có, anh định kết hôn với nàng. Song, được toại nguyện thì miếng da lừa cứ co lại mãi mà bản thân anh thì mang bệnh nặng. Lo sợ trước cái chết và không làm sao phá được phép thiêng của tấm bùa, anh định hoàn toàn lánh xa xã hội, sống một cuộc đời như cây cỏ, không ước vọng, nhưng uổng công. Cuối cùng, bệnh càng ngày càng trầm trọng, trong một cơn điên, anh ước mơ ân ái với Pauline và chết trong tay nàng.
*
* *
Balzac bắt đầu viết Miếng da lừa vào mùa thu năm 1830, nghĩa là khi cuộc Cách mạng tháng Bảy vừa nổ ra, đánh gục hẳn giai cấp quý tộc ngóc đầu dậy dưới thời Trùng hưng (1815 - 1830), và đưa tầng lớp tư sản tài chính, ngân hàng Pháp lên nắm chính quyền. Nền Quân chủ tháng Bảy được thiết lập (1830 - 1848) thực chất là "triều đại của bọn chủ nhà băng" với khẩu hiệu nổi tiếng mà một viên thủ tướng đương thời là Ghozau đã vạch ra: "Hãy làm giàu". Làm giàu, chạy theo đồng tiền, tôn thờ con Bê vàng, đó là lý tưởng duy nhất ngự trị xã hội đương thời, nó chà đạp lên tất cả mọi thứ, từ danh dự, đạo đức cho đến tư tưởng, tình cảm... và cả đời sống con người nói chung. Xuất hiện trong hoàn cảnh xã hội đó, tiểu thuyết của Balzac, cả pho Tấn trò đời của ông nói lên cái số phận bi thảm của con người trong xã hội đương thời, xã hội tư sản ở đó đồng tiền thống trị, ở đó diễn tiến "cuộc đấu tranh khốc liệt của tất thảy chống lại tất thảy", ở đó con người bị biến chất, con người trở thành thù địch với con người. Tiểu thuyết Miếng da lừa chính là tác phẩm đầu tiên trong đó, Honoré de Balzac bày tỏ thái độ phủ nhận của ông, đối với cái thực tại tư sản đó, đối với giai cấp tư sản, cụ thể là bọn tư sản tài chính, ngân hàng vừa nhảy lên nắm chính quyền.
Nhân vật trung tâm số một của Miếng da lừa là Raphaël de Valentin. Anh xuất thân từ một gia đình quý tộc bị phá sản, và là một thanh niên có tài năng, có thiện ý và mang một lý tưởng cao cả. Anh say mê khoa học, nghệ thuật và có hoài bão sáng tạo những tác phẩm phục vụ nhân loại. Để thực hiện ý đồ đó, Raphaël sẵn sàng cam chịu một cuộc đời nghèo khổ, thiếu thốn, hy sinh cả những thứ tối thiểu cẩn thiết. Và náu mình trong một gian gác xép trơ trụi, anh mê mải viết tác phẩm Luận về ý chí, trong đó, với tuổi trẻ nồng nhiệt, anh tỏ lòng tin tưởng ở con người. Ở quyền năng của lý chí và ý chí. Nhưng rồi, chẳng bao lâu, Raphaël cay đắng nhận thấy sự lãnh đạm ghê gớm, tàn nhẫn của xã hội đối với công việc của anh cũng như đối với bản thân anh. Anh mau chóng nhận thức được rằng trong xã hội quý tộc - tư sản, trí tuệ, nghị lực tài năng chẳng đáng giá là bao, những thứ đó dường như chẳng cần thiết vì không lợi ích cho ai, chẳng ai trục lợi được tác phẩm của anh cho nên chẳng ai quan tâm đến anh. Sống giữa kinh thành Paris náo nhiệt mà anh cảm thấy trơ trọi như sống giữa bãi sa mạc kinh khủng nhất, nghĩa là giữa sự lạnh nhạt của mọi người! Raphaël chỉ gặp một ít người tốt có thiện cảm với anh trong đám những người nghèo như anh, nhưng họ lại chẳng giúp đỡ anh nhiều. Và, thế là bao nhiêu hy vọng và mơ tưởng tan vỡ ở người thanh niên ban đầu có thiện chí đó. Số phận của Raphaël cũng như của bao nhiêu thanh niên khác như anh, quả thật là bi đát: họ hoàn toàn không có khả năng thi thố tài năng trong cái xã hội đầy những tham lam, ích kỷ, tính toán quyền lợi, tiền bạc. Quả thật trong cái xã hội đó, con đường nghiên cứu khoa học, nghệ thuật không vụ lợi vì một mục đích cao cả, là một con đường đầy gian nan, trở ngại. Thế mà, chàng thanh niên Raphaël lại không có đầy đủ nghị lực và quyết tâm để theo đuổi đến cùng chí hướng của mình. Chẳng bao lâu, anh chán ngán với cuộc sống nghèo nàn, trơ trọi trên gác xép của anh, anh muốn tìm một con đường thành công dễ dàng và một cuộc sống đầy đủ hưởng lạc trong xã hội thượng lưu. Và một bữa, gặp tay bạn cũ là de Rastignac rủ rê lôi kéo, anh từ bỏ mọi ước vọng cao cả để lăn mình vào cuộc sống ăn chơi phóng đãng; anh tìm cách len lỏi vào xã hội thượng lưu hào nhoáng; chạy theo những thú vui trụy lạc: anh say mê cô gái Foedora kiều diễm nhưng phù phiếm, đỏm dáng mà vị kỷ, không tâm hồn, thiếu một trái tim.
Nếu giữa Raphaël de Valentin và xã hội đương thời có mâu thuẫn tạo nên tấn bi kịch về số phận của người thanh niên thì trái lại, những nhân vật như de Rastignac, Foedora hay như gã tư sản Taillefer... lại chính là hiện thân của cái xã hội đó...
Thật ra, de Rastignac cũng là một thanh niên quý tộc nghèo như Raphaël, và trước kia, khi còn là sinh viên mới ở tỉnh nhỏ lên Paris trọ học, anh ta cũng từng mang trong đầu một lý tưởng cao cả và có một tâm hồn trong trắng thanh cao[1]. Nhưng rồi, do ảnh hưởng của xã hội quý tộc tư sản Paris, hắn đã trở thành một công tử Paris ăn chơi sành sỏi mất hết tư cách đạo đức với "chủ nghĩa phóng đãng" mà hắn muốn truyền thụ cho Raphaël. Rastignac thật sự là con đẻ của xã hội tư sản, là "nhân vật anh hùng" của nó. Hắn trắng trợn, tính toán, mưu thành công và địa vị trong xã hội bằng cái giá khá đắt là sự sa đọa hoàn toàn về đạo đức và tâm hồn. Ở một cuốn tiểu thuyết khác về sau của Balzac[2], hắn đã leo lên tới ghế thượng thư trong chính quyền tư sản và qua cả pho Tấn trò đời mà hắn là một nhân vật trung tâm và xuất hiện nhiều lần, trong hình tượng de Rastignac, Balzac đã khái quát rõ ràng và đầy đủ cái chủ nghĩa vị kỷ và hãnh tiến tư sản.
Đi đôi với Rastignac là nữ bá tước Foedora, người đàn bà thời thượng của xã hội thượng lưu quý tộc - tư sản Paris. Nàng có sắc đẹp và có tiền của, nhưng lại không có một trái tim. Ở con người kiều diễm mà vô tình đó không thể có những xúc động hồn nhiên, cao thượng khả dĩ đáp lại mối tình nồng thắm chân thành của Raphaël. Nàng phối hợp trong mình nàng cái lịch sự phù hoa của kẻ phong lưu quý tộc và cái tính toán vị kỷ của tay doanh thương tư sản, cho nên Balzac nói rất đúng: "Foedora, chính là cái xã hội này".
Đến như lão tư sản Taillefer, tay chủ nhà băng giàu sụ, thì rõ ràng hắn là hiện thân số một của trật tự đương thời. Tất cả mọi quyền hành, thế lực trong xã hội đó đều tập trung trong tay bọn chủ nhà băng, bọn người có vàng như Taillefer. Xưa kia bọn chúng làm giàu bằng tội ác và ngày nay bọn chúng là chủ nhân thật sự của xã hội, bọn chúng đứng trên cả pháp luật và quyền lực quốc gia. Hãy nghe Taillefer trắng trợn tuyên bố trong một bữa tiệc đế vương mà hẳn là chủ nhân: "Thưa các ngài, xin nâng cốc chúc cho quyền lực của vàng. Ông de Valentin trở thành sáu lần triệu phú là nắm được quyền hành. Từ nay, đối với ông lời ghi trên đầu Pháp điển: "Mọi người Pháp đều bình đẳng trước pháp luật" là một lời nói láo. Ông ấy sẽ không tuân theo pháp luật, pháp luật sẽ tuân theo ông ấy. Đối với bậc triệu phú thì không có đoạn đầu đài không có đao phủ". Thật không còn lời nói nào điển hình hơn để khái quát bản chất của xã hội tư sản do đồng tiền ngự trị!
Cái xã hội quý tộc tư sản đó còn được thể hiện ở một khía cạnh khác trong hình tượng đám người thượng lưu sống nhàn hạ bên suối nước nóng, nơi mà Raphaël tới để dưỡng bệnh. Cuộc xung đột giữa Raphaël và bọn người đó nói lên một cách sắc nhọn cái luật thú rừng man rợ chi phối mọi quan hệ giữa người với người, Balzac viết: "Cái xã hội hào hoa trục xuất ra khỏi nó những kẻ đau khổ, như một người tráng kiện tống ra khỏi thân thể mình một nguyên tố bệnh tật. Xã hội thượng lưu kinh hãi những đau thương và bất hạnh, nó sợ chúng như bệnh lây, nó không bao giờ do dự giữa chúng và thói hư, thói hư là một xa xỉ phẩm..., nó không bao giờ buông tha kẻ đấu sĩ bị ngã gục: nó sống trên tiền bạc và sự nhạo báng... Yếu thì chết! Đó là lời nguyền của cái thứ giai cấp kỵ sĩ được thiết lập ở hết thảy các dân tộc trên quả đất vì ở đâu đâu kẻ giàu có cũng ngoi lên và câu châm ngôn đó được ghi trong đáy những quả tim do giàu có nhào nặn, hay do giai cấp quý tộc nuôi dưỡng... Trung thành với bản hiến chương của chủ nghĩa vị kỷ đó, xã hội rất mực khắc nghiệt đối với những kẻ nghèo khổ dám táo bạo đến làm ngăn trở những hội hè của nó, làm phiền nhiễu những lạc thú của nó. Kẻ nào đau khổ về thể xác hay tâm hồn, không tiền của hay quyền hành là một tên cùng đinh...".
*
* *
Đối lập với bọn thượng lưu ích kỷ và đồi bại của xã hội quý tộc - tư sản, Balzac, với cảm tình rõ rệt, vẽ lên hình ảnh trong sáng, thanh cao của những người nghèo khổ, những người yếu thế như mẹ con Pauline, như người lão bộc Jonathas, giáo sư Porriquet hay như những người nông dân ở miền suối nước. Không phải ngẫu nhiên mà những con người hiền lành, chất phác, đôn hậu lại có thiện cảm với Raphaël de Valentin và giúp đỡ anh một cách vô tư. Nhưng trước mối tham vọng cá nhân vô hạn của Raphaël, sự giúp đỡ có hạn của họ trở thành bất lực cả khi anh còn sống nghèo khổ trong gian gác xép, cho tới lúc anh đã trở thành giàu có nhưng lại mang bệnh tật hiểm nghèo.
Nổi bật lên trên đám người nghèo mà có tấm lòng vàng đó là hình ảnh cô gái Pauline ngây thơ, chân thật, khiêm tốn, cần cù, và cũng trung hậu, nồng thắm. Pauline, tương phản với Foedora, là tượng trưng cho mối tình chân chính thắm thiết và lòng xả kỷ cao quý. Nhưng trong xã hội tư sản đồi bại, hình tượng nàng mang tính chất một ước mơ lý tưởng đối với Raphaël, và trên thực tế, sự giúp đỡ hy sinh của nàng cho Raphaël đã không có hiệu quả cả khi nàng còn nghèo khổ lẫn khi nàng đã trở thành giàu có. Không phải không có lý do mà ở phần kết thúc tác phẩm, Balzac trình bày hình tượng Pauline như một chiếc bóng, một nàng tiên, một thiên thần khi ẩn, khi hiện, vô hình, trái lại, Foedora kia, Foedora phù hoa và tính toán, vị kỷ và vô tình, mới là sự thật trăm phần trăm, cái sự thật sờ sờ mà người ta bắt gặp ở bất cứ nơi nào trong xã hội đương thời.
*
* *
Raphaël de Valentin với lòng đầy tham vọng nhưng tinh thần yếu đuối không đủ can đảm kiên trì một cuộc sống trong sạch nhưng nghèo nàn thiếu thốn. Cố nhiên anh không đáp lại mối tình ngây thơ, chân thật, thắm thiết của một nàng Pauline nghèo khổ. Bị cám dỗ bởi lối sống phóng đãng của Rastignac, và khát khao chia sẻ với Foedora mối tình trong nhung lụa, anh hăm hở lăn mình vào xã hội thượng lưu để rồi hứng lấy biết bao nỗi đau khổ, đắng cay mà một kẻ nghèo như anh tất nhiên phải chịu đựng, kể từ việc thiếu vài hào đi xe để tới nhà tình nhân cho đến việc xoay tiền mua vé lô đi xem hát với người yêu. Rút cục, khi hết đường xoay tiền mà tình yêu thì bị cự tuyệt, anh quyết định trẫm mình để kết liễu đời.
Nhưng ở đây, Honoré de Balzac mượn một yếu tố quái dị để nhấn mạnh và làm nổi bật hơn nữa chủ đề tiểu thuyết của ông: đó là sự xuất hiện của lão già bán đồ cổ và miếng da lừa thần bí. Cần chú ý rằng việc sử dụng yếu tố quái dị, thần bí ở đây không hề làm giảm sút tính hiện thực của tác phẩm, vì tựu trung cái đó không phải là cái quyết định sự phát triển của chủ đề, mà nó cũng không tách rời nhân vật chính ra khỏi hoàn cảnh xã hội thực tại với tính quy luật trong sự phát triển của nó. Xét cho kỹ, những gì xảy ra cho Raphaël sau khi anh thăm cửa hàng đồ cổ và chiếm hữu miếng da lừa vẫn có thể giải thích được một cách rất tự nhiên: từ việc anh được các bạn giới thiệu để tham dự bữa tiệc đế vương của tay tư bản Taillefer đến việc anh được hưởng một món gia tài kếch xù của người họ ngoại, cho tới cái chết của anh vì bệnh lao, hậu quả của cuộc đời trác táng theo sau một thời gian sống thiếu thốn kham khổ. Trái lại, yếu tố kỳ ảo ở đây chính là một phương tiện nghệ thuật được nhà văn xử lý một cách tài tình để phóng đại, để khái quát hóa, chỉ rõ đầy đủ và sâu xa hơn bản chất của xã hội, của cuộc sống đương thời, do đó mà cuốn tiểu thuyết càng có sức thuyết phục mạnh hơn. Lão già bán đồ cổ tập trung trong tay hắn bao nhiêu của báu thế gian là tượng trưng hùng hồn cho cái thế lực vạn năng, cái quyền hành phi thường của đồng tiền, còn miếng da lừa là hình ảnh cụ thể, là sự khái quát hóa triết lý cái số phận bi thảm của con người bị hủy hoại, phá phách, bị xén cắt về nhân phẩm, tư cách cũng như về thể xác, tuổi đời trong cuộc sống cá nhân vị kỷ chạy theo đồng tiền, chạy theo làm giàu và hưởng lạc nó là lý tưởng duy nhất của xã hội tư sản.
Điều đáng chú ý là tính cách nhân vật Raphaël de Valentin vẫn tiếp tục phát triển một cách logic, theo quy luật, sau khi trở nên giàu có cũng như trước kia. Con người đầy tham vọng cá nhân đó sau khi tiếp xúc với Rastignac, Foedora, với xã hội thượng lưu nói chung, không tránh khỏi tiêm nhiễm phải cái nọc độc, bệnh hủi của chủ nghĩa vị kỷ tư sản. Và giàu có không làm cho anh sống cởi mở, khoáng đạt, rộng rãi hơn, trái lại, với tính vị kỷ làm khô héo, cằn cỗi tâm hồn con người, anh lại càng co mình thêm vào cái vỏ cứng của chủ nghĩa cá nhân. Chủ nghĩa vị kỷ lên đến tuyệt đỉnh khi Raphaël trở nên giàu có mà lại biết mình mang bệnh tật hiểm nghèo không tránh khỏi cái chết. Anh chỉ còn biết bằng bất cứ giá nào cứu sống cái tính mạng của anh, đến mức anh chỉ còn nhìn thấy duy nhất bản thân mình, và tự coi mình, là tất cả vũ trụ: "Đối với anh không còn vũ trụ nữa, cả vũ trụ nằm trong con người anh". Và Raphaël, trên thực tế, đã chết về tâm hồn từ trước khi anh chết về thể xác!
*
* *
Tiểu thuyết Miếng da lừa cùng với một loạt tác phẩm khác xuất hiện khoảng những năm 1830 - 1831 thật sự đã đánh dấu một giai đoạn phát triển mới trong phương pháp sáng tác của Honoré de Balzac. Ở Miếng da lừa, người ta thấy rõ ràng hơn hết những dấu hiệu chuyển biến của nhà văn từ phong cách lãng mạn ban đầu sang bước trưởng thành, già dặn của một nhà hiện thực chủ nghĩa lớn. Yếu tố kỳ ảo còn giữ một vị trí quan trọng ở đây sẽ ít dùng đến trong những tác phẩm sau này. Nhưng đối với độc giả Pháp vào năm 1831, ngay trong Miếng da lừa cái căn bản nổi bật, vẫn là bức tranh toàn diện xã hội Pháp dưới thời Louis - Philippe được khái quát hóa với những tính cách điển hình của xã hội quý tộc - tư sản Pháp đương thời và do bao nhiêu chi tiết chân thực sinh động, sắc nhọn tạo nên. Từ quang cảnh sòng bạc ảm đạm bi đát ngay trong những trang đầu tiên đến quang cảnh gian hàng đồ cổ đồ sộ uy nghiêm, huyền ảo tiếp theo sau, từ không khí náo nhiệt, phức tạp và hỗn độn của phòng tiệc nhà Taillefer, hết sức huy hoàng mà cũng nhơ nhớp đến cực độ, với bao nhiêu khách ăn đủ hạng, mỗi người nói một thứ ngôn ngữ riêng thể hiện rõ rệt tính cách và cá tính của từng người, cho đến những cuộc gặp gỡ, tiếp xúc giữa Raphaël với các nhà bác học, các thầy thuốc, mỗi người tiêu biểu cho một xu hướng tư tưởng khác nhau, có khi đối lập, của nền khoa học và học thuật đương thời... tất cả là những chi tiết hết sức phong phú tạo nên cái môi trường xã hội hiện thực một cách sắc nét để hình thành và phát triển có quy luật tính cách của những nhân vật chủ yếu kể trên, đặc biệt là của Raphaël de Valentin.
Cho nên không lấy làm lạ rằng tiểu thuyết Miếng da lừa là tác phẩm đầu tiên làm cho Balzac nổi tiếng bước lên địa vị một nhà văn lớn. Cũng không lạ rằng nó đã được các văn hào thế giới cỡ lớn hết sức hâm mộ kể từ Goëthe cho đến M. Gorki. Và cho tới nay, nó vẫn là một tác phẩm được rất nhiều độc giả khắp các nước hoan nghênh.

TRỌNG ĐỨC


 photo 3f5516b4ba352f96e5b9511f131c6a83741f4d38_zpsraqki49f.jpg


Chiều xuống, chiều dần buông…



Rập rờn bướm lượn hoa rung
Em cùng anh nhé ta chung mộng vàng…

Photobucket
Tình yêu !
Tình yêu bắt đầu từ đôi mắt…
Ngày mai bắt đầu từ hôm nay… 


Có phải, tình yêu là đôi mắt
Màu tím !
Nhìn em là, cô gái long lanh

Hay, tình yêu là lối nhỏ
Cho em bao mơ ước vào đời

Em như giọt sương chờ gió
Lay nhẹ nhàng lăn đến bên anh
Anh ơi, mùa xuân lại đến
Rực bầu trời muôn những cánh hoa…



 



Huế Tình Yêu Của Tôi !


Đứng bên tê đồng ngó bên ni đồng
         mênh mông bát ngát
Đứng bên ni đồng ngó bên tê đồng
                  cũng bát ngát mênh mông

Thân em như chẽn lúa đòng đòng
         Phất phơ dưới ngọn nắng hồng buổi mai
Làm trai cho đáng lên trai
                  Phú Xuân đã trải, Đồng Nai cũng từng…



 

Huế tình yêu của tôi



ANH VẪN YÊU EM iu nhìu lắm !!!

Anh vẫn càng yêu em iu nhìu lắm
Đơn giản thế ngàn lần anh không nói
Vì kiêu hãnh nên anh giả vờ thế
Vì kiêu hãnh nên hai đứa thử lòng nhau…

Anh biết lắm chẳng thể chối từ đâu
Bao kỷ niệm hằn sâu trong ký ức
Lòng kiêu kỳ như khoảng khắc mà thui
Giả vô tình nhưng sao nhớ quá…

Những khoảng đời anh sống thiếu em
Lòng kiêu hãnh cô đơn lạnh giá
Về đây em cùng anh ta bước
Đường dài lắm lỡ lạc bước thì sao…

Về đây em anh gọi đến khản lời
Bức tường ngăn rã rời sụp đổ
Anh nhận ra tình yêu không có chỗ
Cho những niềm kiêu hãnh cô đơn…

 

Em yêu anh như yêu câu ví dặm



TRÁI TIM CON GÁI

Trái tim em là trái tim con gái
Rất cả tin và rất dễ tổn thương
Đập lo âu khắc khoải giữa đời thường
Nhưng bỗng một ngày run lên bối rối…

Trái tim đập những điều em không nói
Dù trước anh em kiêu hãnh lặng im
Giọt lệ trào sau hàng mi giấu vội
Nuốt vào trong thành nước mắt của tim…

Trái tim em chẳng một phút bình yên
Cứ gào gọi cư vẫy vùng thôi thúc
Muốn vỡ tung và xé toang lồng ngực
Để trao anh minh chứng của tình yêu…

Trái tim em đã bao lần phiền muộn
Trước tương lai luôn phập phồng lo sợ
Chân trời xa nắng ấm có bao nhiêu
Hạnh phúc về hay sẽ là đau khổ …



 



BIỂN TÌNH EM MÊNH MÔNG

Hôm nào em gọi anh về với biển
Gió mơn man, hơi biển nồng nàn
Đi bên em trên bờ cát mịn
Nghe thì thầm anh ơi… anh ơi…

Trăng chợt lên từ lòng sâu thẳm
Con sóng bạc mặn tình em biển cả
Nỗi khao khát vỡ òa vào bờ đá
Biển vụng về chẳng biết ngỏ lời yêu...

Biển nông, sâu... thầm kín biết bao điều
Sóng trăn trở trườn mình trên môi mặn
Trong gió thoảng thì thầm lời em dặn
Biển mênh mông... tình em mênh mông...




 

Xa khơi…



Yêu mãi không thôi…

Em !
Giọt sương chờ gió
         Lay nhẹ nhàng
                  Lăn đến bên anh…

Em ! cô gái hay nàng tiên
Như sao băng rực sáng
         Trên muôn cuộc đời thường
                  Và trong trái tim anh …

Hãy tan vào cây !
Cho lá xanh đâm chồi
         Hãy làm bừng sáng
                  Những đêm thâu mịt mùng…

Dù biết anh không thể giang tay nhận
Giọt sương... giọt sáng... cho riêng anh...
Dù em biết anh chỉ là một cánh chim
Em không ngần ngại cho anh cả trái tim
 

 Nồng ấm yêu thương chân thành và giản dị…
Ước gì thời gian quay trở lại
Ước gì mình mãi mãi thuộc về nhau…
 

 Em ơi !
       Em có biết ?
              Ước gì anh ước gì thế nhỉ ?
              Anh chỉ biết rằng anh mãi yêu em !!!...




Đôi mắt người xưa
Bản tình cuối