Huế ơi yêu Huế vô cùng, Mà nghiêng nón khẽ ngại ngùng chờ ai…

Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

Tạm biệt Huế



Theo em lên những ngôi đền
Chén vàng chén ngọc đắm chìm sông sâu
Mặt trời vàng và mắt em nâu
Cho anh gởi Huế một câu thơ tình …
Huế ơi . . .
Áo trắng ngày xưa thuở tìm em không thấy
Mênh mang mấy nhịp Trường Tiền nắng lên
Nắng lên từ phía nón em nghiêng qua cầu …
Huế ơi . . .
Nhịp cầu cong mà con đường đi thẳng
Một đời anh tìm mãi Huế nơi mô
Con sông dùng dằng con sông không chảy
Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu …
Huế ơi . . .
Tạm biệt nhau mà trong lòng có Huế
Hải Vân ơi đừng tắt ngọn sao khuya
Xin tạ từ với chiếc hôn thầm lặng
Anh trở về hóa đá phía bên tê…


Tạm biệt Huế


 photo ojjh.jpg


Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013

Đừng ví em là biển



Đừng ví em là biển
Sâu thẳm và bao la
Thuyền nan em bé nhỏ
Không xa được bến bờ

Đừng ví em là biển
Nước mặn chát chân trời
Giữa mênh mông vẫn khát
Không uống được anh ơi…

Đừng ví em là biển
Ngàn năm sóng xô hoài
Suốt cuộc đời không gặp
Bến bờ nào tàn phai

Vị mặn dâng cho đời
Buồn vui đầy lại vơi…
Em không là biển khơi
Em chỉ là em thôi

Đừng ví em là biển
Càng rộng càng cô đơn
Mỗi nằm ngang chân bão
Tan nát cả tâm hồn…
_____
Em không là biển khơi
Bến bờ nằm khắp muôn nơi
Mà lòng em chỉ muốn
Của một mình anh thôi…

Đừng ví em là biển Em chỉ là em thôi
Đừng ví em là biển Em chỉ là em thôi…


Đừng ví em là biển


 photo 9fvojFO48AWZNV0IsreYNg_zpsf00ee046.jpg


hì hì


 photo f_6086405_1b.jpg

 
Một cánh hoa rơi
Trong chiều lãng đãng
Cho ngàn phiêu lãng
Thức dậy lung linh…

Em nở cười xinh
Rung rinh trong gió
Ơi anh đâu đó
Có đợi chờ em…

Nhẹ bước êm êm
Em tìm anh nhé
Lá lay khe khẽ
Ơ anh đây rồi… hì hì


  photo 1300941295-1-cuoc-song-1_zpsdff322ba.jpg


Nhạc rừng


Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013

Tình yêu và hạnh phúc…


Câu chuyện về tình yêu và hạnh phúc…
(Đây là một phát kiến cực kỳ vĩ đại, anh dành tặng em nhé !)

  photo MWUqhA9SmL6Ja6TwGZXmtw_zps975f13a5.jpg

Tình yêu và hạnh phúc chỉ có khi con người có nhận thức.
Tùy từng thời kỳ lịch sử, từng môi trường, hoàn cảnh mà nhận thức của con người về tình yêu, hạnh phúc có khác nhau…

Quan niệm về tình yêu và hạnh phúc thế nào cho đúng, cho phù hợp với quá trình đi lên của xã hội có tầm quan trọng vô cùng lớn đối với cuộc đời mỗi người và đối với xã hội...

Bởi có nhận thức đúng mới hướng người ta yêu thương và hành động đúng, nó chi phối tư tưởng, tình cảm và mọi hoạt động của con người trong việc yêu thương, kiếm tìm và mưu cầu hạnh phúc, để không ngừng vươn tới…

Chỉ có nhận thức đúng mới có tình yêu đẹp, mới vững niềm tin, mạnh dạn trao gửi yêu thương và bước tới, mới có thể đạt những ước mong thầm lặng sâu kín nhất, mới có hạnh phúc thực sự, vững bền, dạt dào tha thiết mênh mông… Và xã hội nhờ thế mới ngày càng tươi thắm lung linh, ngày càng tốt đẹp hơn lên, tràn đầy iu dấu thân thương…
_____

Tình yêu là linh hồn, là tinh hoa của cuộc sống, là động lực vô cùng mạnh mẽ vượt qua mọi khó khăn gian khổ, là niềm tin, hy vọng, dạt dào ôi mấy ước mơ, là sợi dây vô hình bền chặt cho người với người xích lại gần nhau để làm nên những kỳ tích thật huy hoàng, mê say nhất… Đó là hết thảy những gì lung linh, trìu mến nhất mà Chúa đã ban tặng riêng cho loài người.

Bản chất của tình yêu là tình cảm đằm thắm, dịu êm, mà chan hòa, mạnh mẽ, sâu sắc, vô tư nhất, là lòng quảng đại, tha thiết, bao dung, là sự nỗ lực phấn đấu không mệt mỏi, là cho đi những gì cao quý thiêng liêng nhất để nhận về hạnh phúc thật say đắm dạt dào mà ngan ngát tình thương mến thương…

Bởi thế mà suốt cả cuộc đời con người, ở bất kỳ đâu, lúc nào, bất kỳ ai cũng đều cần phải có tình yêu… Yêu người để người yêu ta, tình yêu nối những tình yêu, cho ngàn yêu dấu những chiều mến thương…
Nếu không có tình yêu, không đc hưởng tình yêu, hạnh phúc thì quả là một điều bất hạnh vô cùng lớn…

Thật đẹp biết bao những tình yêu ấy… yêu cuộc sống, yêu thiên nhiên, quê hương, đất nước, yêu con người, yêu những giá trị do con người tạo ra, ôi dạt dào yêu quá những ước mơ, say mộng nào yêu cả những vần thơ… Và tình yêu cao cả, ấy là chan hòa, quảng đại, bao dung, là không ích kỷ, nhỏ nhen, hẹp hòi, là ngày càng gắn bó rộng mở yêu thương…

Chúa đã ban tặng cho con người tình yêu cao cả của mình, chứ không ban tặng cho ngay hạnh phúc, muốn có hạnh phúc con người phải tự tìm lấy ở đâu đó trong Thiên đường Trần gian này, phải biết dùng và phát huy tình yêu mãnh liệt của mình để làm say đắm lòng người, để tạo nên sức mạnh to lớn vượt qua mọi khó khăn trở ngại mới đến đc bến bờ hạnh phúc dạt dào xinh tươi ấy…

Do dó, hạnh phúc không tự nhiên mà có, không phải là cái có sẵn trong ta rồi từ từ mai một mất đi, cũng không phải chỉ đơn thuần là cái tự mình cảm giác có hạnh phúc hay không, nó là kết quả của sức mạnh tình yêu chiến thắng những đau khổ, vượt qua những khó khăn, trở ngại mới đạt đc và không ngừng tỏa sáng lung linh…

Ôi, hạnh phúc là niềm em vui dạt dào say đắm quá anh ơi…
Bản chất của hạnh phúc đó chính là niềm hân hoan, là cảm xúc trào dâng, là cuộc sống ngày càng tươi đẹp, tràn ngập hương hoa, chan chứa tình người, là gia đình êm ấm xinh tươi, là xã hội tự do, hòa bình, công bằng, bình đẳng, bác ái, văn minh…

Hạnh phúc trọn vẹn, cao quý đó chính là yêu thương và đc yêu thương, là đạt đc những khát khao thầm kín cao đẹp nhất, là hòa chung cùng hạnh phúc của gia đình bà con bè bạn và xã hội, biết vì hạnh phúc lớn lao hơn, không vì hạnh phúc cho mình mà chà đạp lên người khác, làm mất đi hạnh phúc chung của xã hội... kẻ thù lớn nhất của tình yêu, hạnh phúc đó chính là lòng ích kỷ nhỏ nhen hẹp hòi cá nhân…

Tình yêu – Hạnh phúc là hai vế cân bằng của cuộc sống con người…
Một khi bị mất cân bằng sẽ đảo lộn cuộc sống, gia đình và xã hội…
Tình yêu và hạnh phúc không ngừng nảy nở vô cùng phong phú, đa dạng, muôn màu, muôn vẻ, cứ thế đan xen mà dìu nhau tiến bộ, cho cuộc đời phơi phới tuổi 20…

Bất cứ hạnh phúc nào cũng đều bắt nguồn từ tình yêu. Tình yêu nào thì hạnh phúc ấy…Hạnh phúc muốn vững bền thì tình yêu phải vững bền, sâu nặng…
Nhưng thường thì nó bị tác động và giới hạn bởi chế độ xã hội, bởi truyền thống, tập tục dân tộc, tôn giáo…
Cho nên chúng ta cần phải phấn đấu cho một xã hội tốt đẹp hơn, cho tình yêu và hạnh phúc ngày càng vút cánh bay cao…

Ôi, tình yêu và hạnh phúc đã mấy ai hiểu đc
Cho cuộc đời này biết mấy xinh tươi…

Hạnh phúc ở đâu…
Mà nhân loại ngàn đời vẫn mải miết đi tìm…

Em ơi,
Trải qua biết bao đau khổ, mong ngóng đợi chờ trông…
Không bít đã nở nụ cười xinh tươi dạt dào hạnh phúc hay chưa…
Hay là cứ thổn thức con tim mà bước chân cứ ngại ngùng nhìu lắm, chưa nào khẽ tới cùng anh đâu…
_____

Câu chuyện về tình yêu

  photo 492_faith0515_zpsb1355b9b.gif

Ngày xửa ngày xưa, cách đây đã lâu lắm, khi loài người sinh ra nơi Thiên đường Trần gian, mới thật ngơ ngác làm sao, mọi người, các chàng trai và các cô gái cứ nhìn nhau mà lớ ngớ lắm, trái tim rộn ràng mà chả biết yêu thương, mà ôi cảnh vật sao cứ ngát ngàn hương…

Mải say sưa chiêm ngưỡng những tuyệt tác của mình, Chúa thấy thế tức cười quá, Ngài mới thốt lên rằng: Ôi những sinh linh kỳ diệu bé nhỏ của ta sao mà các ngươi lơ ngơ quá, cứ như là mất hồn thế kia… hihi, Ngài cứ buồn cười mà tủm tỉm mãi… thơ ngây quá, thơ ngây quá… ái dà nào nào, lại đây ta xem nào, xem nào… hihi

Và Ngài chợt như nhớ ra điều gì…ồ, ồ… đúng rồi, thảo nào… hihi, là do ta, do ta mà… ta chưa thổi linh hồn cho các con yêu quý của ta mà… ô, lạ quá, sao ta lại có thể quên đc nhỉ… hihi, thế là Ngài liền tập hợp hết lại, chia làm hai phía, này các chàng trai của ta một bên này, này các cô gái của ta một bên này...

Và Ngài bắt đầu nâng niu trìu mến nhẹ nhàng thổi vào các chàng trai, rồi các cô gái biết bao những tinh hoa của tình yêu và sức sống, thật bao la rộng lớn, vô cùng mạnh mẽ dạt dào rạo rực nồng nàn say đắm mênh mang, tràn ngập hương hoa dịu mát ngọt ngào ấm êm, cả biết bao nhiu dịu dàng, đằm thắm, bao dung…

Này các chàng trai của ta ơi…
phù, phù…
Ta thổi vào đây những yêu thương
Ta thổi vào đây những tuyết sương cuộc đời
Niềm tin sắc đỏ sáng ngời
Cho lòng dũng khí đời đời không phai…

Này các cô gái của ta ơi…
phù phù…
Ta thổi vào đây những yêu thương
Ta thổi vào đây những ngát hương rạng ngời
Ta trao hy vọng xanh trời
Cho niềm hạnh phúc đời đời xinh tươi…

Này các con yêu quý của ta ơi…
phù phù…
Ta thêm một chút trí khôn này…
Ta thêm cho nữa ơ này thông minh…
Tím này tím nhé lung linh…
Yêu thương thắm nở duyên tình đẹp thay…

Hihi, thổi hết cả lượt xong xuôi, Ngài có vẻ phấn khởi vô cùng…
Đặt các chàng trai và các cô gái xuống, Ngài ân cần, trìu mến mà dặn dò thêm: Hỡi các con yêu quý của ta ơi, như thế là các con đã có linh hồn tuyệt vời lung linh lóng lánh rồi đó, ta đã truyền cho các con biết bao điều kỳ diệu của tình yêu thương, biết bao sức mạnh dời non lấp bể, biết bao niềm tin yêu hy vọng của ta…

Các con phải biết nâng niu, quý trọng và đoàn kết, yêu thương nhau nhé, cùng nhau chia sẻ ngọt bùi, đắng cay, mà vút cao tư tưởng yêu thương rạng rỡ, giúp nhau cùng tiến bộ, cùng vươn tới tương lai, rồi hạnh phúc dạt dào ngan ngát hương say vô cùng tươi thắm xinh xinh sẽ đến với các con đời đời bất diệt…

Ngài vừa nói xong thì khắp bốn bể, năm châu đều như bừng sáng, cùng vang lên tiếng dạ ran cả đất trời… Các chàng trai và các cô gái đều đồng thanh hô to: Kính ơn Chúa đời đời, kính ơn Chúa đời đời… Người đã soi sáng tâm hồn chúng con, Người đã cho chúng con yêu thương rạng rỡ, cả niềm tin và biết bao hy vọng, cả quyền năng và sức mạnh bao dung của Người…

Cứ thế tiếng lòng cứ vang mãi, vang mãi không thôi…
Chúa thật là vui lắm, Ngài bảo: thôi, các con hãy vững vàng niềm tin và bản lĩnh nhé…
Ta sẽ chờ xem… hihi
_____

Và thế là cả nhân loại cùng tưng bừng nhảy múa, họ ôm hôn nhau, trao nhau những ngọt ngào đằm thắm, chúc cho nhau những gì tốt đẹp nhất, cuộc đời như mở ra bao la bát ngát dào dạt say mê…

Thật là vui mừng khôn xiết, cỏ cây, hoa lá, cảnh vật và muôn loài như cũng cùng chung vui với họ, đâu đâu cũng rộn lên những bản tình ca tha thiết, mặt trời thật tươi sáng tỏa những tia nắng lung linh, đâu đó những làn gió vi vu nhè nhẹ mà ngan ngát hương đưa… ôi, thật là đáng yêu biết bao cuộc sống này, thế gian này và những con người này mới thật là dịu dàng, tươi xinh, yêu quý làm sao…

Và từ đó,
Mỗi sáng ban mai khi thức dậy còn rung rinh sương đọng trên cành, họ đã hò gọi nhau ơi ới, cùng nắm tay nhau mà chào đón ánh bình minh, rộn rã bên nhau mà dạo khắp vườn xinh, mà xem hoa nở, mà nghe tiếng chim oanh tíu tít, bước chân cứ rộn ràng mà lòng phơi phới biết bao nhiu, thật là chan hòa tươi thắm quá…họ chào nhau, chúc nhau một ngày tốt lành, rồi chia nhau ra từng tốp, từng tốp mà cùng nhau làm việc, mà trồng trọt, mà chăn nuôi, mà đan lát…

Khi chiều buông, gió mát dìu dịu thoang thoảng hương đưa rung rinh những làn mây tím, họ lại hò nhau ơi ới, cùng nhau ăn uống ca hát và nhảy múa đến tận khuya… cũng có những chàng trai, những cô gái họ túm lại với nhau nào là đàm đạo về thiên văn, biển trời, con nước, nào là kể cho nhau nghe những câu chuyện vui hay công việc của mình, cũng có khi họ hồ hởi trao đổi với nhau về những áng văn thơ, những kiệt tác nghệ thuật mà lòng hào hứng mê say…

Khi ánh trăng lên vằng vặc, lung linh các vì tinh tú, các chàng trai nắm tay các cô gái mà dạo ngắm cùng trăng, mà dịu dàng xao xuyến, mà thì thầm tâm sự, họ trao nhau những nụ hôn nồng nàn say đắm, hát cho nhau nghe những bản tình ca dìu dặt dạt dào tha thiết, biết bao những ước mơ đã nảy nở thật là thơ mộng tràn đầy yêu dấu… ôi, quả là mới đẹp ngỡ ngàng làm sao, cả đất trời như cũng rung rinh…

Cứ thế mà các chàng trai quý mến các chàng trai và biết bao những tình yêu niềm tin màu đỏ đã đỏ lại càng đỏ thêm. Các cô gái thì thật là thân thương, quyến luyến và như thế bao nhiêu những tình yêu hy vọng màu xanh lại càng thắm xanh. Và rạng rỡ xinh tươi nhất là khi các chàng trai, các cô gái yêu nhau, trao cho nhau những tình luyến thương âu yếm, thì tình yêu niềm tin màu đỏ và tình yêu hy vọng màu xanh của họ hòa quyện với nhau tạo nên muôn vàn những sắc tím thật là tuyệt vời đằm thắm lung linh…

Tình yêu nối những tình yêu, ngày càng nảy nở sinh sôi muôn màu, muôn vẻ trùng điệp bên nhau thật là đẹp đẽ mê say biết nhường nào… biết bao những công trình vĩ đại đã đc dựng lên, biết bao tác phẩm nghệ thuật để đời đã đc làm ra, biết bao những bản tình ca say đắm mơ màng nhất đã đc vút lên, biết bao những áng thơ văn tuyệt tác đã đi vào lòng người… tất cả đều ca ngợi tình yêu diệu kỳ mà vinh quang ơn Chúa… Ôi, chắc là Ngài cũng vui nhiều lắm… hihi

Xa nhớ, gần thương, cuộc đời cứ thế dịu dàng êm ấm trôi qua, cả thế gian thật là chan hòa, đằm thắm, thật là rạng rỡ, tươi xinh, rộn vang tiếng cười, ngan ngát ngàn hoa, hương đưa dào dạt lóng lánh lung linh… Nhưng cũng từ đó ở đâu đó trong họ đã dần nảy sinh những mầm mống của tư tưởng hưởng thụ, cá nhân ích kỷ, hẹp hòi…

Họ bắt đầu nhìn nhau và so sánh với nhau… những công trình nghệ thuật của tôi tuyệt vời hơn của anh, những vần thơ của tôi say đắm mơ màng hơn của anh, tôi hát hay hơn anh, màu tím tình yêu của tôi thật là đẹp lung linh hơn anh nhìu lắm… Những người đc thế thì vui vẻ hể hả, những người không đc thế thì buồn rầu suy nghĩ…

Họ không còn cổ vũ, động viên nhau, học tập nhau, giúp nhau cùng tiến bộ, mà dần dần họ trở nên tự mãn, tự ty hoặc ghanh ghét nhau. Các chàng trai không còn hồ hởi quý mến nhau như trước nữa, các cô gái cũng ganh tỵ, hiềm khích nhau mà không còn thân thương, quyến luyến… đèn ai nấy rạng, người ai nấy lo…

Ai cũng muốn màu tím tình yêu của mình phải đẹp nhất cơ, phải lung linh đằm thắm say mê nhất cơ… Các chàng trai thì giành nhau chiếm hữu các cô gái… bao nhiêu quyền năng và chí khí mà Chúa ban tặng họ dốc hết vào những việc như thế, mà quên đi tình nghĩa khi xưa, quên đi lời Chúa dặn từ lúc nào chẳng bít…

Rồi có lúc trời bị thiên tai hạn hán kéo dài, làm việc gì cũng khó khăn, của cải vật chất thì khan hiếm, không đủ cái ăn, cái mặc… Họ không hợp lực với nhau để vượt qua những khó khăn, thử thách đó, không còn hò nhau cùng ăn uống vui chơi nhảy múa, không chia sẻ cùng nhau những tình cảm thân thương dịu ngọt và biết bao niềm vui như trước nay nữa, dần dần họ xa lánh nhau, ai cũng chỉ cứ bo bo cho riêng mình…

Yêu mình hơn thể yêu ta… Xã hội cứ thế mà ngày càng phân hóa rất nhanh, trước đây chan hòa mênh mang yêu dấu là thế thì nay bắt đầu nảy nở chế độ tư hữu, mọi người đua nhau độc chiếm, vơ vét thật nhìu để tích cho đầy, để nhìn cho khoái, cái gì đẹp nhất, tốt nhất, mơ màng nhất cũng muốn giành cho mình, rồi đánh chém nhau, gây nên biết bao hận thù oán thán…

Và không hiểu thế nào, các tự xưng Thiên tử xuất hiện, lôi kéo bè đảng, ức hiếp dân lành, càng chà đạp yêu thương, biến yêu thương thành độc tôn, bá quyền, cường bạo, thành thù hận triền miên, cướp bóc, nô dịch tàn bạo, rồi phân biệt nam nữ, đẳng cấp, chia rẽ dân tộc, tôn giáo… gây ra những cảnh huynh đệ tương tàn thật là thảm khốc đẫm máu vô cùng, đến cỏ cây hoa lá cũng xác sơ, điêu tàn…

Ôi, thật là kêu trời không thấu, đau xót biết bao nhiu…
Chúa thấy thế buồn nhìu lắm nhưng Ngài chẳng nói, lòng bao dung chưa lỡ trừng phạt, Ngài cứ day dứt không nguôi mà lẩm nhẩm mãi rằng: ái dà, ái dà... là do ta mà, là do ta... ta cho chúng ít trí khôn quá... ái dà, ái dà...
Thôi, âu cũng là số trời, cứ phải để cho chúng đày ải nhau khổ đau tột cùng đã, rồi chúng mới biết thế nào là hạnh phúc, rồi khi ấy mới mở mắt ra đc...

Than ôi…
Hỡi đâu những tháng cùng ngày
Ta bên nhau ấy vui vầy đẹp sao
Cho tình thắm nở vút cao
Cho lòng ngan ngát lao xao dạt dào…


Huế thương ơi đã nhìu xa vắng…
Có khi nào lại nhớ anh không !!!


Tình yêu trên dòng sông quan họ
Tình yêu có từ nơi đâu, êm êm một khúc sông Cầu…
_____

Câu chuyện về hạnh phúc

 photo 25foxzq_zpsaf71e39b.jpg

Thế là ngay từ những ngày đầu tiên đc làm người nơi Thiên đường Trần gian ấy, Chúa đã quá ưu ái nâng niu mà ban cho loài người một tình yêu đầu đời vô cùng đẹp đẽ. Nhờ có tình yêu đó mà nhân loại đã có biết bao niềm vui sống, bao nhiu ước ao rạng ngời, cho cảm xúc trào dâng, thật chan hòa rộn rã mê say…

Nhưng hình như loài người thực sự chưa hiểu nhiều về niềm hạnh phúc ấy, chưa biết nâng niu gìn giữ quý trọng hay sao, mà để đến nỗi chôn vùi đi tình yêu xinh tươi và niềm hạnh phúc tinh khôi quý giá vô ngần ấy, để biến nó thành oán than hận thù, để đến nỗi cả một màn đen uất hận cứ mãi bao trùm nên cuộc đời mà day dứt mãi không thôi… Thật trớ trêu thay, bao nhiêu yêu thương nhường ấy rút cục lại thế này sao…

Trôi theo giòng đời quên đi tình người, Vẫn còn lưu-luyến chưa nguôi nỗi-niềm thương yêu ngày ấy.
Ngồi dưới trăng thơ cùng ước mơ rằng: "Yêu nhau trọn đời, thề không lạt phai"…

Nhưng duyên tình mình đã lỡ-làng rồi, Đâu còn câu hát say-sưa giữa mùa trăng ấy, anh ơi.
Em đâu có ngờ giờ đây hai đứa chia tay, Mộng tàn như áng mây bay. Thì những ngày qua ta đừng trao thiết-tha, Để lòng không vấn-vương.
Tình đã chia-ly còn ước mong gì? Thư anh hẹn-hò gửi em còn đây. Đêm nay ngồi nhìn sương rơi lạnh-lùng, Trăng về soi bóng riêng em âm-thầm ôm ấp đơn côi…

Ôi, có phải chăng, hạnh phúc đó chính là niềm vui mà ta đã mất, là cuộc sống dạt dào đâu đó mênh mang, là tình người ơi quá chứa chan, là tiếng cười ai thế râm ran, là bạt ngàn những tia nắng lan lan… Có thể nào không? cho ta lấy lại, một chút mặn nồng say đắm khi xưa, mà hỏi lòng ôi có yêu chưa… hạnh phúc là gì sao còn lơ ngơ quá… có thể nào lại đến với ta không… ơi trời xanh rộng có mênh mông…

Ôi, quả là xót thương biết nhường nào, nhưng sao lại thế ! tòa hạnh phúc nguy nga đã có lúc trong vòng tay ấy, giờ để mất đi rồi tìm đâu cho thấy… Ơi hai tiếng đơn sơ “Hạnh phúc… mà tình đời là mấy gian truân, mà lòng ta lại mãi ngân thế này… Ai có hiểu cho lòng ta không thế? Hỡi bến bờ hạnh phúc ở nơi đâu? Cho ta đi về đâu hỡi, chặng đường ơi sao mà xa thế… cho lòng khắc khoải canh thâu ơ hờ…

Nào anh yêu dấu đâu rồi
Cho lòng em mãi bồi hồi chênh chao
Thuở nào say đắm ta trao
Mà đâu hạnh phúc nao nao sớm chiều…

nh em lại khát khao nhiều
Ôi ngàn lệ rớt, dáng kiều xanh sao
Ơi là đâu nữa ước ao
Cho ngời yêu dấu lao xao nữa nè…

Ôi, thật là quá đau buồn, thế giới như chìm đắm, lặng câm… cứ triền miên mãi mà ngàn năm chưa dậy…
Các chàng trai, cô gái khi xưa cũng có nhiều người còn nặng ơn Chúa, còn giữ đc yêu thương… ngọn lửa tình yêu niềm tin và hy vọng vẫn còn ấp ủ trong tim, họ muốn biến yêu thương thành hành động… Nhưng trời mù mãi ngàn sương, chưa tìm ra lối yêu thương rạng ngời… phải chăng hạnh phúc xa vời, thế gian này mãi muôn đời khổ đau !

Chi bằng sát cánh bên nhau, cho tình rực cháy nồng sâu trao nè…
Ôi, thật là quý giá thay, tình yêu không thể nào chết, trái tim rộn ràng này rồi tất sẽ hồi sinh…

Họ cùng nhau vút lên những bài ca dạt dào Tình yêu – Hạnh phúc
Họ nỗ lực trong cuộc sống, lao động và học tập…
Họ góp nhặt yêu thương, nâng niu từng niềm vui bé nhỏ, họ trao nhau những nụ cười, họ nắm chặt tay nhau…
Các chàng trai thì nhen lên những tình yêu niềm tin đỏ thắm…
Các cô gái thì trao gởi biết bao những yêu thương tha thiết mà tràn đầy hy vọng thắm xanh…

Họ lập ra các đoàn thanh niên, các hội phụ nữ…
Họ hăng hái say sưa vun trồng cho tình yêu thắm nở… họ nêu cao nghĩa cử “Thương người như thể thương thân…
Rồi, như dòng thác lũ cuồn cuộn, họ tuần hành ở Mỹ, ở Anh, ở Pháp. ở Đức, ở Ý, ở khắp mọi nơi trên thế giới…
Họ xiết tay nhau cùng ca vang bài ca Bánh mì và hoa hồng…

Bánh mì và Hoa hồng

Nếu chúng ta đi, cùng với chúng ta là một ngày mới,
    qua tất cả nhà bếp tối tăm và ơi những nhà máy xám đen,
   đã từng làm khô héo chúng ta, mặt trời bừng lên hãy vuốt ve người nghèo trên thế giới của chúng tôi,
    và tất cả những ai hãy nghe chúng tôi hát: Bánh mì và Hoa hồng. Bánh mì và hoa hồng! ...

    Nếu chúng ta đi, cùng với chúng ta là một ngày mới
    Những phụ nữ này tiến lên để chiến đấu, để bảo vệ cho tất cả mọi người.
    Nay là lúc chấm dứt những trẻ em phải làm việc cực khổ cho các công trường lớn.
    Hãy trao toàn bộ cuộc sống: Bánh mì và Hoa hồng! Bánh mì và hoa hồng!

Họ hướng đến nước Nga xô viết anh hùng, họ học tập Mác-Lênin…
Họ treo cổ các đấng quân vương, các vua quan tàn bạo, các kẻ độc tài…
Họ kêu gọi con em mình phản chiến, họ tháo ngòi nổ tên lửa hạt nhân, họ đập tan chủ nghĩa bá quyền sô vanh nước lớn… họ xử bắn những kẻ mị dân, dân chủ giả hiệu…
Họ thủ tiêu chủ nghĩa cá nhân ích kỷ hẹp hòi… thủ tiêu hết thảy áp bức, bạo tàn… Họ ngợi ca tinh thần bác ái mênh mang… xây dựng nền dân chủ mới…
Họ về Việt Nam công kênh nàng Violet lung linh mà trào dâng biết bao iu thương, niềm tin và hy vọng…

Một bầu trời bừng sáng mênh mang…
Cứ thế họ rầm rập ca vang bài ca vùng lên thật là khí phách hào hùng vang vọng mãi muôn sau…

Vùng lên ta tự đứng lên
Vùng lên sức mạnh vô biên hỡi người
Cho tương lai ấy rạng ngời,
Khổ đau mãi mãi đời đời tiêu vong…

Một lần quyết nhé cho xong
Một lần quyết nhé cho long trời này
Niềm tin rực sáng ơ này,
Bao nhiu ước vọng ơ này vút cao…

Cho là…
Cho là hạnh phúc nao nao muôn đời !!!

Ôi, Chúa cũng thật là vui mừng khôn xiết…
Ngài cười vang và chợt thốt lên rằng: Ô thật đúng là các con ưu tú anh hùng kiêu dũng của ta… hihi, các con thật giỏi vô cùng… thế mới xứng niềm tin yêu hy vọng của ta chứ nị…
Lần này ta nhất định sẽ trao cho các con một trí lực vô song, một sức mạnh khổng lồ…
thêm nữa một tình yêu dạt dào ngát xanh… và một niềm tin muôn đời bách thắng…
để các con mãi mãi đời đời vui hưởng hạnh phúc xinh tươi…
_____

Hihi, thế đấy…
Lịch sử nhân loại đã trải qua biết bao thăng trầm đẫm máu trong hàng ngàn năm ấy, để cuối cùng chỉ đi tìm hai chữ “Hạnh phúc… mà chưa ra…

Bởi thế cho nên Mác mới nói: Hạnh phúc là đấu tranh… mới kêu gọi: Vô sản toàn thế giới đoàn kết lại…
Và Lênin mới lãnh đạo Cách mạng Tháng mười, giành chính quyền về tay nhân dân…
Và Bác Hồ mới cả đời hy sinh vì độc lập tự do vì ấm no hạnh phúc cho dân tộc…
Và ta cũng vậy, luôn canh cánh trong lòng một con đường mới dẫn đến tương lai hạnh phúc cho thế gian…

Hạnh phúc của nhân loại, đó chính là niềm hạnh phúc lớn lao cao cả nhất…
Chúng ta mỗi người đều có thể tùy theo sức của mình mà tham gia làm nên niềm vinh quang, hạnh phúc chung ấy… Trong đó có hạnh phúc riêng của mình và gia đình mình…

Hạnh phúc có thể do người khác mang lại, nhưng cơ bản vẫn là do chính chúng ta phấn đấu mà đạt đc…
Vấn đề quan niệm hạnh phúc thế nào cho đúng là vô cùng quan trọng…
Trong các xã hội tướcc đây người ta quan niệm mình phải đc cái này, cái kia mới gọi là hạnh phúc… Người ta tranh giành hạnh phúc của nhau, vì mưu cầu hạnh phúc cho mình mà chà đạp nên người khác...
Giai cấp thống trị thì cho rằng chỉ họ mới có quyền hưởng hạnh phúc mà thôi, còn những tầng lớp khác là thấp hèn, hạ đẳng, không có quyền đc hưởng hạnh phúc…
Nhưng dưới ánh sáng của chế độ XHCN ưu việt thì người ta lại quan niệm rằng hạnh phúc của mình chính là làm cho mọi người đều đc hạnh phúc, hạnh phúc là tình thương yêu đồng chí, đồng bào…

Vì hạnh phúc luôn gắn với yêu thương, luôn bắt nguồn từ yêu thương, nên để đạt đc hạnh phúc, chúng ta phải trân trọng yêu thương, phải mở lòng ra, làm cho yêu thương rạng rỡ… phải biết vì mọi người… Trong cuộc sống, lao động, học tập phải luôn nỗ lực phấn đấu… Có như vậy mới có đc niềm hạnh phúc trọn vẹn ngát xanh…

Con người sinh ra phải đc quyền sống, quyền mưu cầu hạnh phúc… Và luôn mơ ước những hạnh phúc lớn lao hơn…
Tất yếu ấy phải rạng ngời trên thế gian này…
Để cho con cháu chúng ta đc đời đời hạnh phúc…

Mấy lâu mọi người cứ nhầm cho rằng chế độ tư hữu là kẻ thù của tình yêu và hạnh phúc…
Nhưng thực ra không phải như vậy, mà chính tư tưởng làm ra chế độ tư hữu ấy mới là kẻ thù thực sự của tình yêu và hạnh phúc…
Và con đường để đưa nhân loại đến bến bờ hạnh phúc đó chính là vút cao tư tưởng yêu thương rạng rỡ em ạ…
Đó chính là một phát kiến vô cùng vĩ đại, anh dành tặng em nhé !

Một con đường mới đã mở ra vô cùng rạng rỡ… dân tộc VN anh hùng kiêu dũng thông minh sáng tạo mênh mang tình cảm và tràn đầy chí khí tiến lên, ko thể tiếp tục một sự nghiệp mới bằng việc bây giờ mới lại bắt đầu mơ hồ mày mò phát triển ktế thị trường… Vì đó là con đường đi sau mà chết sớm, thực tế đã bước đầu cho thấy càng dấn thân nỗ lực theo con đường ấy càng mau chết thảm hại thêm… mà lúc đã chết rồi thì than ôi, hoang mang thất vọng tột cùng, ko thể vực dậy đc nữa, chỉ còn cách hiến dâng mọi tài nguyên, giang sơn gấm vóc này và đem thân mà làm nô lệ mà thôi…

Còn làm sao để vút cao tư tưởng yêu thương rạng rỡ thì đó là một bí mật…
Không bít em có phải là chiếc chìa khóa vàng để mở cánh cửa bí mật đó không…
Có dám cùng anh để cho nhân loại này đc dạt dào hạnh phúc xinh tươi ngàn đời bất diệt không em !!!
Yêu em thật nhìu.. ơi lắm.. Huế thương ơi…


Nồng nàn gió lộng biển khơi…
Cho vầng dương sáng muôn nơi hỡi người…


Người đi xây hồ Kẻ gỗ
Ta đi trong nắng, ta đi trong mưa…


Xa khơi…

Nắng toả chiều nay
Chiều tỏa nắng đôi bờ anh ơi
Gió lộng buồm mây ươm chân trời
Biển lặng sóng thuyền em dong khơi khoan giọng hò thương anh cách xa vời
Kìa biển rộng con nục con măng lướt sóng chìm đôi bờ tung tăng
Con chuồn còn bay nơi nơi con giăng chiều gọi bạn đường khơi...


Nắng toả chiều nay
Thuyền về mái đọng chiều nay, nhìn phương Nam con nước vơi đầy thương nhớ, nhớ thương anh ơi !
Ôi mênh mông sóng xô du thuyền ta xa bờ
Âm vang tiếng hò nhịp chèo ta mong ... chờ
Thuyền ra xa khơi đưa nhịp chèo nối liền
Đường đi mù khơi mái chèo chung đôi miền ơ !
Mênh mông biển khơi câu hò thương nhớ
Vang về miền Nam quê ta
Biển dập dìu biển tâm tình biển nói lên lời sóng cả chung lứa đôi
Biển nói lên giùm bao ngày thương nhớ biển ơi
Nhớ thương cách vời ơi biển chiều nay
Nhớ thương cách vời ôi biển chiều nay …

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

Hạnh phúc chính là em…



Em cứ hỏi anh nhiều về hạnh phúc
Ở nơi nào xa lắm phải không anh?
Có phải rằng nơi đó thật ngát xanh
Và biển dạt dào long lanh nhìu lắm…

Ôi, em có biết tình em đằm thắm
Là bến bờ say đắm mãi không em !
Bao ngọt ngào tha thiết cứ dịu êm
Giấu trong em để anh mãi đi tìm…


  photo cajyWeFuID53OJwOFzv2Tg_zps56f4cad0.jpg


Ôi, lỡ lòng nào em cứ lặng im
Nghe con tim mà tiếng lòng thổn thức !
Nghĩ về em, anh ngập trào cảm xúc
Mà chạnh lòng mong ngóng quá là lâu…

Em ơi, ơ nào hạnh phúc nơi đâu
Để duyên tình thắm nồng sâu xa mờ !
Đành sao, đôi ta xa đến bao giờ
Ngẩn ngơ hạnh phúc mãi chờ em ơi…

Ơ là, mấy mùa tình ấy chơi vơi
Mải mong người đến sánh đôi anh chờ…
Yêu em, yêu em yêu đến không ngờ
Niềm vui hạnh phúc bất ngờ là em !!!



 photo et7_lL94DZs3_PTbT2hSgg_zps47515bb7.jpg




Em Là Tất Cả
Em là hạnh phúc đời anh



Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013

Ôi !


Ôi cuộc sống, tình yêu
Và nụ cười, hạnh phúc
Có thể nào hun đúc
Cho cuộc đời bé nhỏ !




Cứ hằng mong sáng tỏ
Từ ngàn xưa thuở trước…
Kìa bước chân vẫn bước !
Đi về đâu hỡi ai…


Cớ sao nhiều ngang trái
Cứ đày đọa tâm can !
Ơi hỡi cả thế gian
Có nơi nào hạnh phúc?

Mãi lòng ta đau nhức
Đâu là thế ngày mai?
Cho rạng ngời thái lai !
Tình yêu và hạnh phúc…






Đoạn buồn đêm mưa


Đừng nói xa nhau



Đừng nói xa nhau, cho tâm hồn đau khổ.
Đừng nói xa nhau cho mắt lệ hoen mờ.
Lời thiết tha qua tâm tư tròn mộng tròn mơ
Vết tình khắc lên môi đưa mấy tuổi yêu vẫn chờ...

Mình đã đi chung trên con đường máu lửa.
Mình đã gieo neo, nghe chớp bể mưa nguồn.
Màu áo xưa em đan cho người nặng hành trang.
Có bạc trắng với phong sương vẫn còn đậm tình thương...

Đời hay nói rằng: "Yêu là chết ở trong lòng một ít..."
Vì mấy khi yêu... mà chắc được, được người yêu
Cho, cho rất nhiều nhưng nhận chẳng có bao nhiêu,
Người ta phụ hoặc thờ ơ, chẳng biết...

Chỉ có đôi ta không bao giờ ly biệt,
Chỉ có đôi ta tha thiết mộng ban đầu
Đừng khóc cho tương lai mai thuyền ngược về đâu
Với một tiếng tin yêu nhau... mối tình đẹp ngàn sau ...


  photo 237688024_a1cc534217.jpg

Đừng nói xa nhau


Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

Hoa tím người xưa…



Rồi chiều nay lá khô rơi đầy có người nhìn buồn lây
Gom nhớ thương suối tình cô liêu ấm thêm lòng ít nhiềụ
Tâm tư bâng khuâng ngày đôi ta đến đây
Cũng vườn xưa chốn này
Nhặt hoa tím rụng cài lên áo,
Có ai đâu ngờ hoa tím cả người thương…

Hương xưa ơi tìm đâu thấy kỷ niệm bởi một mầu hoa tím
Còn lại đây những khung trời chơ vơ
Tháng năm lòng ngóng chờ
Rồi từ đó những đêm buồn mang tới
Thương nhớ khôn nguôi người xưa xa cách rồi,
Ân tình suốt đời, giấu trong lòng riêng nức nở mà thôi…

Nhìn mầu hoa ngỡ như em cười lúc mình vừa gặp nhau.
Xuân vẫn qua, đếm thời gian trôi biết ai về chốn nào
Đâu đây dư hương gởi tâm tư luyến thương
Ngước nhìn hoa tím rụng tình sao hững hờ
Người xưa hỡi! thấu cho nỗi lòng hoa tím còn người đâu…
Tình sao hững hờ, người xưa hỡi! thấu cho nỗi lòng hoa tím còn người đâu…


 

Hoa tím người xưa…


Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

Lỡ chuyến đò ngang

Ôi ai để lỡ chuyến đò
Để cho đò vắng, mãi đò bơ vơ…

Thương nhớ bây giờ thương nhớ em
Nghe dòng khóc hận rót vào tim
Nhớ em vô vàn trong kỷ niệm
Thời gian đâu phải dễ mau quên

Xưa nếu ta đừng quen biết nhau
Cũng đừng chấp nhận cuộc tình trao
Đến chia ly tàn nên nghẹn lời
Đò tình lỡ chuyến em xa rồi

_____
Từ đây đã đường ai nấy đi
Sẽ chẳng nhìn nhau nữa
Cố quên chuyện tình đã qua
Em ơi lá hoa nào không tàn
Những ân tình cũng sẽ phai dần trong mắt môi

Đời em với mùa lá gấm hoa
Trái sầu đưa em tới, chút duyên nghèo xưa sá chi
Anh đi với âm thầm tháng ngày
Nhắc tên người yêu dấu
Với bao niềm tủi hận

Ai sẽ không còn thương nhớ ai
Biết rồi cách biệt bọt bèo trôi
Gió mây tan hợp nên chuyện đời
Buồn nghe sao lạnh giá đơn côi

Em có bao giờ em nhớ tôi
Khơi dòng dư lệ một lần thôi
Ái ân phai nhạt hương chờ đợi
Đò tình lỡ chuyến sang ngang rồi…




Lỡ chuyến đò ngang

Nếu dở dang rồi xin đừng thương tiếc người ơi
Nếu dở dang rồi xin đừng tìm mối tình say
Ngại ngùng đêm sương nẽo đời lạc bước canh trường
Gặp nhau ngỡ ngàng tình đầu sao mãi còn vương.

Dẫu bước chung đường nhưng lòng xa cách ngàn phương
Dẫu bước chung đường nhưng đời đã chết tình thương
Đường sầu chân vương gió về lạnh buốt tâm hồn
Giờ hai chúng mình cùng tìm vào tiếng buồn thội

_____
Thương mối duyên ban đầu
Lưu luyến chi thêm sầu
Lời thề xưa đâu trọn niềm yêu nhau
Hẹn hò trông ngóng thương và nhớ.
Còn đâu mộng ước đầu Xuân
Chưa hết câu tương phùng vội khóc biệt ly

Tình đầu dang dở làm chi
Cho lứa đôi chia lìa lệ khóc tràn mị
Bến cũ vẫn còn nhưng thuyên đã có người sang
Bến cũ vẫn còn nhưng đành lỡ chuyến đò ngang
Ngược dòng yêu thương bẻ bàng mộng ước đôi lòng
Mình xa nhau rồi mà tình trọn kiếp còn mang...!!!!

Rập rờn bướm lượn hoa rung
Em cùng anh nhé ta chung mộng vàng…

Photobucket
Tình yêu !
Tình yêu bắt đầu từ đôi mắt…
Ngày mai bắt đầu từ hôm nay… 


Có phải, tình yêu là đôi mắt
Màu tím !
Nhìn em là, cô gái long lanh

Hay, tình yêu là lối nhỏ
Cho em bao mơ ước vào đời

Em như giọt sương chờ gió
Lay nhẹ nhàng lăn đến bên anh
Anh ơi, mùa xuân lại đến
Rực bầu trời muôn những cánh hoa…



 



Huế Tình Yêu Của Tôi !


Đứng bên tê đồng ngó bên ni đồng
         mênh mông bát ngát
Đứng bên ni đồng ngó bên tê đồng
                  cũng bát ngát mênh mông

Thân em như chẽn lúa đòng đòng
         Phất phơ dưới ngọn nắng hồng buổi mai
Làm trai cho đáng lên trai
                  Phú Xuân đã trải, Đồng Nai cũng từng…



 

Huế tình yêu của tôi



ANH VẪN YÊU EM iu nhìu lắm !!!

Anh vẫn càng yêu em iu nhìu lắm
Đơn giản thế ngàn lần anh không nói
Vì kiêu hãnh nên anh giả vờ thế
Vì kiêu hãnh nên hai đứa thử lòng nhau…

Anh biết lắm chẳng thể chối từ đâu
Bao kỷ niệm hằn sâu trong ký ức
Lòng kiêu kỳ như khoảng khắc mà thui
Giả vô tình nhưng sao nhớ quá…

Những khoảng đời anh sống thiếu em
Lòng kiêu hãnh cô đơn lạnh giá
Về đây em cùng anh ta bước
Đường dài lắm lỡ lạc bước thì sao…

Về đây em anh gọi đến khản lời
Bức tường ngăn rã rời sụp đổ
Anh nhận ra tình yêu không có chỗ
Cho những niềm kiêu hãnh cô đơn…

 

Em yêu anh như yêu câu ví dặm



TRÁI TIM CON GÁI

Trái tim em là trái tim con gái
Rất cả tin và rất dễ tổn thương
Đập lo âu khắc khoải giữa đời thường
Nhưng bỗng một ngày run lên bối rối…

Trái tim đập những điều em không nói
Dù trước anh em kiêu hãnh lặng im
Giọt lệ trào sau hàng mi giấu vội
Nuốt vào trong thành nước mắt của tim…

Trái tim em chẳng một phút bình yên
Cứ gào gọi cư vẫy vùng thôi thúc
Muốn vỡ tung và xé toang lồng ngực
Để trao anh minh chứng của tình yêu…

Trái tim em đã bao lần phiền muộn
Trước tương lai luôn phập phồng lo sợ
Chân trời xa nắng ấm có bao nhiêu
Hạnh phúc về hay sẽ là đau khổ …



 



BIỂN TÌNH EM MÊNH MÔNG

Hôm nào em gọi anh về với biển
Gió mơn man, hơi biển nồng nàn
Đi bên em trên bờ cát mịn
Nghe thì thầm anh ơi… anh ơi…

Trăng chợt lên từ lòng sâu thẳm
Con sóng bạc mặn tình em biển cả
Nỗi khao khát vỡ òa vào bờ đá
Biển vụng về chẳng biết ngỏ lời yêu...

Biển nông, sâu... thầm kín biết bao điều
Sóng trăn trở trườn mình trên môi mặn
Trong gió thoảng thì thầm lời em dặn
Biển mênh mông... tình em mênh mông...




 

Xa khơi…



Yêu mãi không thôi…

Em !
Giọt sương chờ gió
         Lay nhẹ nhàng
                  Lăn đến bên anh…

Em ! cô gái hay nàng tiên
Như sao băng rực sáng
         Trên muôn cuộc đời thường
                  Và trong trái tim anh …

Hãy tan vào cây !
Cho lá xanh đâm chồi
         Hãy làm bừng sáng
                  Những đêm thâu mịt mùng…

Dù biết anh không thể giang tay nhận
Giọt sương... giọt sáng... cho riêng anh...
Dù em biết anh chỉ là một cánh chim
Em không ngần ngại cho anh cả trái tim
 

 Nồng ấm yêu thương chân thành và giản dị…
Ước gì thời gian quay trở lại
Ước gì mình mãi mãi thuộc về nhau…
 

 Em ơi !
       Em có biết ?
              Ước gì anh ước gì thế nhỉ ?
              Anh chỉ biết rằng anh mãi yêu em !!!...




Đôi mắt người xưa
Bản tình cuối