Huế ơi yêu Huế vô cùng, Mà nghiêng nón khẽ ngại ngùng chờ ai…

Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2012

Vì mai hạnh phúc em đà cùng ta…



Con người tự nhiên sinh ra 
là cơ bản được sống tự do trên thế gian này…


 photo 47a13764_007ca7_resize_zps0a332406.jpg


Vậy:
- Những điều tốt hay không tốt
- Hạnh phúc hay khổ đau
- Vươn tới tương lai hay bị tiêu diệt…
Đó chính là do chính họ và xã hội mà ra !

Như vậy, con đường để:
- Nhân lên những điều tốt đẹp, bớt đi những xấu xa
- Đạt tới hạnh phúc vô bờ, xóa đi những nỗi khổ đau
- Đưa nhân loại đến đỉnh cao vời vợi, không thể nào diệt vong…
Đó chính là biết YÊU THƯƠNG, đoàn kết, thân ái, nhường nhịn, cùng giúp nhau mà cùng nhau vươn tới, cùng nhau hướng về thiên nhiên rộng mở mà mưu cầu hạnh phúc muôn đời…

Để thực hiện điều đó, nhất thiết phải có:
- Công bằng
- Bình đẳng
- Chan hòa, bác ái…
Phải làm cho những tư tưởng lớn lao, những nhận thức đúng đắn không ngừng phát triển…

Mà muốn có hết thảy những điều trên thì phải… BÍ MẬT !
_____

 photo p5-1_zpsfd6ffdb3.jpg


Ôi, chính cái tự do hồn nhiên ngơ ngẩn từ lúc sinh thời ấy, thế nào lại dẫn nhân loại vào vũng lầy đen tối, đã giam hãm con người hàng triệu năm và không ngừng giết chết con người hàng loạt…

Đến khi bớt được sự ngơ ngẩn ấy, thì con người lại rơi vào thế bị kìm kẹp, mãi khổ đau… Bởi những kẻ khôn ngoan hơn nhưng chưa thể nào hết ngu muội…

Tình yêu thương gắn bó đồng loại vẫn ngày ngày bị xói mòn vì:
- Những đua tranh khao khát cá nhân quá lớn, không được hướng đúng
- Không biết đặt mình trước thiên nhiên để thấy được con người quá nhỏ cậu bé, cần phải thương yêu đoàn kết với nhau...
- Sự ganh ghét ích kỷ mãi chưa muốn cùng cộng đồng mà phát huy sức mạnh to lớn…
Không nhận thức được rằng hạnh phúc đích thực ngàn đời chỉ có thể đi lên cùng cộng đồng và cả thế gian mà thôi…

Cho nên càng phải không ngừng vút cao nhìu hơn nữa TƯ TƯỞNG YÊU THƯƠNG RẠNG RỠ…
_____
 
 photo s52qsF75MF1DgyH8D4Glfw_zps91e6d068.jpg



Ôi là yêu lắm những vần thơ
Ôi là mơ mãi những ước mơ thôi này…

Không hề có
một vụ nổ binh bang nào cả
Những hố đen
là do những vòng xoáy ánh sáng mà ra...

Vũ trụ là cả một đêm dài đen tối
Chỉ có những vì sao lấp lánh mà thôi…


Bốn mùa mãi nhé sinh sôi
   Ôi vòng quay e líp xinh ôi lạ kỳ…

Thật là kỳ lạ quá !
   Những suy nghĩ của ta
      Vút xa đến tận cùng thế giới…
         Đó là iu dấu hỡi em ơi !!!

Nghẹn ngào hai tiếng VK !
   Dạt dào say quá tình ta ơi là
      Thế gian vui nhé thật mà
         Vì mai hạnh phúc em đà cùng ta !!!…


Hỡi nhân loại khổ đau…
- Yêu ơi !
- Hạnh phúc triệu lần lớn hơn…

 photo 20793183_images1590410_love_zpseb1800da.jpg

______
Vỗ bến Lam chiều
Thương về xứ Nghệ...


 photo 3735735890904455729b_zps2ae81491.gif



Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012

Gửi em yêu dấu của anh !



Uhm, đúng rồi đó em ạh...
Thế giới mà ta đang ở đây chính là Thiên đường, và còn đẹp lung linh xao xuyến hơn cả Thiên đường nữa em ạh !
Ngày xưa Thiên Chúa ở trên Thiên đường, buồn quá, cứ vẩn vơ hoài, ngày ngày ko bít làm gì...
Chợt một hôm Ngài nghĩ rằng: Tại sao ta ko dùng quyền năng của mình để sáng tạo nhỉ...
...
Và thế là từ ấy Ngài say sưa sáng tạo, Ngài đã tạo ra biết bao là tác phẩm tuyệt vời: nào mây, nào núi, nào sông, nào biển, nào ánh sáng, nào thiên nhiên, nào hoa, nào bướm, những chú nai vàng ngơ ngác, cỏ cây hoa lá dạt dào hương sắc lung linh, rồi đến vạn vật và muôn loài vô cùng phong phú, đa dạng, mỗi tác phẩm tùy theo cảm hứng của Ngài mà có một vẻ đẹp riêng thật lung linh huyền ảo lắm...
Những lúc rảnh rỗi, Ngài thường xuyên chiêm ngưỡng những tác phẩm do mình tạo ra, lòng thấy vui lắm, biết bao lần như thế... Rồi một hôm Ngài chợt nhận thấy: ôi, bít bao tác phẩm tuyệt vời do ta tạo ra, ừ thì đẹp thì có đẹp, ừ thì lung linh thì có lung linh, ừ thì tươi sáng thì có tươi sáng... hihi, nhưng sao giờ thấy vu vơ quá, vô tri vô giác quá, ko có hồn gì mấy, chả thấy nụ cười nào đâu...
...
Thế là từ ấy Ngài suy nghĩ nhìu lắm, làm thế nào phải tạo ra một kiệt tác thật sống động, ngàn lần tươi đẹp xinh xinh và kỳ diệu hơn thế để đạt tới ĐỈNH CAO CỦA TƯ TƯỞNG YÊU THƯƠNG RẠNG RỠ... mới đc...
Qua bao nhiu năm tháng mày mò, kết tinh biết bao tinh hoa tuyệt sắc, và vút cao nâng lên ngàn lần tươi thắm hơn thế nữa, cuối cùng ngài đã tạo ra con người, cả con trai và con gái.
Ngài thổi tinh hoa của tâm hồn và trí tuệ vào nữa, cả những bản tình thu iu dấu, rồi nụ cười duyên dáng, rồi mắt biếc ngẩn ngơ, rồi trái tim rạo rực thổn thức, rồi những bước chân êm đềm tha thiết, với biết bao tình yêu dạt dào say đắm mãi ko nguôi...
Và rồi Ngài minh họa thêm thật nhiều dịu dàng, đằm thắm, say mê, cả bốn mùa xuân hạ thu đông, cả cánh phượng hồng rung rinh xao xuyến, cả trăng sao lóng lánh, cả nắng gió mùa thu, muôn ngàn hoa thắm lung linh, cả bầu trời hạnh phúc biếc xanh, cả muôn nghìn sóng ngút đưa con thuyền cập bến biển khơi...
Ôi, thật là kiệt tác, kiệt tác... hihi, kiệt tác của ta đây rùi...
Ngài cứ thế vui sướng reo lên, mà lòng vui nhìu lắm... có ai này đến ngắm cùng ta...
...
Hihi, thế là Chúa trời đã tạo ra cả một bao la tuyệt tác, với muôn loài, vạn vật... ngày ngày Ngài say sưa chiêm ngưỡng quên hết bao nhiu buồn chán khi xưa...
Nhưng rồi một hôm Ngài chợt thấy ui sao mà ngổn ngang quá, sao mà lung tung quá, ko có bố cục hài hòa phong phú gợi bao ý tưởng gì cả... hihi
Và Ngài chợt léo lên một ý hay, sao ta ko tạo ra hẳn một thế giới mới để dưa những tuyệt tác của ta vào đó nhỉ... hihi, thôi đc rùi, ta sẽ lấy những phần tươi đẹp nhất, rạng rỡ nhất của Thiên đường để tạo ra thế giới mới này... và Ngài đã nhanh chóng tạo ra thế giới ấy rồi đưa hết những tác phẩm của mình vào đó rùi dùng quyền năng sáng tạo của ĐỈNH CAO TƯ TƯỞNG YÊU THƯƠNG RẠNG RỠ, Ngài sắp xếp chúng lại thật hài hòa, thật nhiều xao xuyến yêu thương với biết bao cảm hứng nên thơ ko ai có thể chê đc, rồi sau đó Ngài mới đưa con người, là kiệt tác sáng chói long lanh nhất vào, trải đều khắp nơi, cho thật là muôn ngời sắc thắm vô cùng lung linh rạng rỡ...
...
Hihi, xong rùi, xong rùi... đẹp quá, long lanh quá, sao mà ngập tràn xao xuyến iu thương thế này... ôi Thiên đường tuyệt tác của ta... Thiên đường tuyệt tác của ta...
Cứ thế, Ngài mải mê với niềm vui ngây ngất, choáng ngợp... mãi ko thôi...
Và... ui chao ! sao lại Thiên đường nhỉ, lại Thiên đường nữa àh, vậy là có hai Thiên đường sao...
Hihi, ko đc, ko đc... ta phải đặt tên thôi, một cái tên thật tuyệt vời và đầy ý nghĩa diệu kỳ thao thức mới được...
Và cứ thế Ngài hình dung, mơ màng, tâm thức đưa Ngài về tận những xa xưa thuở mùa thu ấy, kể từ ngày đầu tiên ấy, từ khi Ngài nảy ra ý tưởng sáng tạo thế giới mới ấy đến nay... Ngài đã trải qua biết bao suy tư, rạng rỡ, ngẩn ngơ, ngỡ ngàng, cả những bước chân Ngài đã vượt qua biết bao núi, bao đèo, rồi muôn dặm nghìn trùng sóng vỗ...
Hai tiếng TRẦN GIAN, TRẦN GIAN ! cứ léo lên trong Ngài... léo mãi, lóe mãi...
Và thế là Ngài như bừng tỉnh, Ngài reo lên: TRẦN GIAN... TRẦN GIAN... TRẦN GIAN YÊU DẤU CỦA TA ƠI...
Ui, thật là mừng rỡ biết bao, Ngài lập tức đặt tên cho Thiên đường kiệt tác của mình là TRẦN GIAN YÊU DẤU... và khắc chữ vàng thật to, thật lung linh lên đó để nghìn đời mai sau con cháu mãi mãi ko thể nào quên...
Đặt đc cái tên tuyệt vời cho Thiên đường kiệt tác của mình rồi, Ngài say sưa mãi rồi mơ màng ngủ thiếp đi lúc nào ko biết...
_____
Hihi, em ạh...
Như vậy là thế giới mà chúng ta đang sống đây chính là Thiên đường đó em, mà còn hơn cả Thiên đường nữa đấy... Bởi vì Chúa đã lấy những gì đẹp nhất, tinh hoa nhất, vận dụng hết quyền năng sáng tạo của Ngài nữa để tạo ra đấy...
Và cái tên TRẦN GIAN YÊU DẤU mà Ngài đặt cho cũng chính là tinh hoa, đầy ý nghĩa kết tinh từ ĐỈNH CAO TƯ TƯỞNG YÊU THƯƠNG RẠNG RỠ của Ngài em ạh...
Bởi loài người mấy lâu mải mê, lơ đãng, ko nhận thức được điều đó nên càng ngày càng ra sức tàn phá kiệt tác của Chúa, tàn phá chính môi trường sống thật tươi đẹp rạng ngời muôn sắc lung linh của mình đó em... ko bít đời đời con cháu mai sau có còn ko nữa... ko chừng Chúa lại nổi giận thì tiêu...
...
Hạt mưa màu xanh
___Long lanh trên phố
______Ướt thầm.. nỗi nhớ
_________Ướt lòng.. người xa....♥
Ôi đẹp quá tình ta !!!
Hihi, thế nhé, anh chúc em một ngày mới thật vui em nhé !

“Thiên đường”... đó chính là có tình em !
_____“Thiên đường”... đó chính là có tình anh...
 
Yêu em nhiều lắm, hôn em... 
_____



 photo 2cda10df38d2a4bc3e40e16_zpsd1862c29.jpg


Tình em xứ Quảng…
Tình Huế
Mơ ánh trăng về



Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2012

Có một mùa thu ấy…



 
Em còn nhớ một mùa thu ấy…
Em chợt đến, rồi chợt đi như cơn gió thoảng. Mà để lại trong anh bao thương nhớ, đợi chờ mong...
Ôi nỗi khát khao cháy bỏng được níu giữ lại mãi mãi một mùa thu dịu dàng, da diết ấy, được gặp lại người xưa yêu dấu ấy…
Em ơi, có phải một tình yêu nào say đắm, thiết tha cũng nhiều nỗi cách xa…
_____

Mùa thu ấy thật đẹp em nhỉ…
Và em trong ngần, tươi thắm biết bao nhiêu…
Anh đã nói cùng em câu “Yêu em nhiều lắm !!!
Hai ngôi sao bất ngờ chạm khẽ, hai ánh mắt nhìn như đã thiết tha, hai tâm hồn yêu như hẹn mà gặp, hai trái tim hồng như cùng thổn thức, hai người dưng chợt thấy nhớ nhung…

Ôi em ơi, có thể nào ngờ ta lại gặp gỡ, cho yêu thương ngun ngút tự bao giờ…
Em rạng ngời trong bao nỗi chờ mong…
Anh cũng tưởng như: bao chí trai đã thành uổng phí, bao nồng nàn, say đắm chẳng cùng ai, ơ mong nào chi nữa một sớm mai…


 photo ap_20100608053920360.jpg


Có thể nào anh lại gặp được em nhỉ ??? Phải trời cao động lòng thương chi đó, đền cho người bao gian khó vậy sao !!! Hay trời lại gieo thêm nữa mấy ước ao, hạnh phúc ngàn đời đang ở nơi ấy cao cao. Để anh được cùng em trên con đường phía trước. Hình như thu cũng nghẹn ngào mà dạt dào bao ánh trăng sao…

Ôi bao ước ao từ thuở gian nan ấy, chợt ùa đến cùng em trong chiều lộng gió, nắng thu vàng mà mãi ngó ngẩn ngơ, hạnh phúc nào bằng ơi nữa những vần thơ…
Em xinh tươi cho lòng anh yêu quá, nét dịu dàng nghiêng mãi lá lao xao. Ôi, ước mộng nào mà tô mắt em xanh thế, môi nồng nàn say mãi nữa lòng ai. Tâm hồn em là muôn nghìn sóng vỗ, cứ dạt dào mà tha thiết tiếng “Thu ơi…

Còn nhớ không em, ánh mắt, nụ cười, cơn gió thu về say lòng man mát, một khoảng trời xanh ngan ngát hương hoa. Ta tự nhủ lòng ta sao mà yêu đến thế, mãi ngẩn ngơ rồi, ơi còn gì hơn thế...
Mùa thu ấy, sao cứ rạo rực mà say đắm mãi lòng ta. Thắm đỏ con tim, trọn tình em trao bao nhiêu trìu mến, dịu ngọt này khẽ  mấy yêu thương. Anh cứ ngỡ như mơ giữa ngàn hoa tím, dịu dàng nào mà hương thắm cứ rung rinh…

Em đã mơ những chiều ngược gió, những ánh trăng vàng sáng lắm lung linh, cả những sớm mai dạt dào tươi nắng, có cánh bằng lăng tim tím xinh xinh…
Anh cũng mơ được về quê em đó, nơi con đường làng quen lối em đi, rợp bóng hàng tre không biết tự bao giờ, nơi em đã sống cả tuổi thơ rạng rỡ, ấp ủ nào bao nữa ước mơ, ấm tình làng nghĩa xóm lắm cơ…


 photo 2cda10df38d2a4bc3e40e16_zpsd1862c29.jpg


Ôi, mùa thu ấy ngạt ngào cho ta bao nhiêu yêu thương, mộng ước…
Em đi rồi…
Có thể nào không ???
Sao lại bỏ ra đi… trong mùa đẹp thế… 
Đã mấy thu rồi, xa vắng dáng hình em !!!

Bao ngọt ngào yêu dấu nữa còn không…
Những phút say lòng ngây ngất giữa từng không…
Ôi, có thể nào nắng vẫn bay bay, hạnh phúc nào ta như với tầm tay…
Niềm mong ước lẽ nào vừa chợt tắt !!!

Xa em rồi thu yêu ấy quạnh hiu, lá vàng ơi gió có đìu hiu. Tâm hồn anh trở về trống vắng, mãi trông vời xa lắm một trời yêu…
_____

Biết không em…
Anh vẫn chờ nơi con đường thu ấy, vẫn vời vợi xa ngóng dáng hình em…
Em ơi !!!
Một mùa thu mới lại đang về rạng rỡ, bấy nhiêu yêu thương lại đang bừng hé nở…
Có thể nào em lại về trong gió ngát hương sen, cho yêu dấu lại hòa vui cùng với nắng, cho bõ những ngày xa vắng không em…

Anh biết rằng, ở tận nơi xa đó…
Em cũng nghẹn ngào không ngớt nhớ thương, cũng trằn trọc say mãi một làn hương, vẫn ngày ngày trông ngóng đợi người thương…

Ôi sao lại có một mùa thu ấy, cho lòng ta lại ngập tràn biết mấy, yêu thương này và mơ ước ấy còn không…

Ôi ! Yêu em nhiều lắm !!!
Lại mỉm cười vui nhé, em yêu… 


 photo 00uc0541qdu.jpg

_____
Lại nhớ người yêu
Ngày xưa anh nói

 

Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012

Truyền thuyết về một bông hoa tím…



Ngày xửa ngày xưa, có nàng Công chúa và Hoàng tử yêu nhau thắm thiết…
Công chúa có một nét đẹp dịu hiền mà ngọt ngào, đằm thắm biết bao, tâm hồn nàng trong trắng như pha lê, mà tình cảm yêu thương trìu mến thì dạt dào như gió mùa thu…
Từ ánh mắt, nụ cười, từ làn da, mái tóc, từ lời nói, dáng đi, đến cái cách mà nàng bày tỏ tình cảm đều toát lên một vẻ rạng ngời, duyên dáng, ngập tràn yêu thương…
Mỗi lần nhìn vào đôi mắt nàng là như thấy cả một trời thơ, bao nhiu là ước muốn mộng mơ…

 
 photo nTv0bolYGmv3tOnFSAsrQ_zpsb48a73bf.jpg


Bởi thế cho nên ngay từ ngày đầu vô tình gặp gỡ, Hoàng tử đã đem lòng yêu nàng say đắm, yêu không biết là bao nhiu, không biết yêu tự bao giờ…
Công chúa cũng yêu Hoàng tử nhiều lắm…
Nàng cũng mê say dáng vẻ, phong thái của chàng, thanh tú mà khôi ngô, mạnh mẽ, yêu vô cùng tài trí vô song và ý chí kiên cường…
Nàng ngơ ngẩn biết bao mỗi khi thấy chàng cười, rồi chàng hát những bản tình ca tha thiết… Cả con người chàng toát lên một tình yêu thương bao la, rộng lớn, mà dạt dào một nhân đức sáng ngời, một khí khái vững trãi, mà mạnh mẽ vô cùng…
Nàng thầm thốt lên.. Ôi ! Hoàng tử của lòng em !!!

Họ yêu nhau nhiều lắm…
Đất trời cũng như bừng lên, rộn ràng, say đắm và dạt dào và mênh mông biết bao… Muôn ngàn tia nắng cứ lung linh, soi bóng những cung điện nguy nga lộng lẫy, giữa ngàn mây trắng bay bay… Cả cỏ cây, hoa bướm, cả những con gió mùa thu cũng dìu dịu réo rắt, dòng suối trong xanh thì cứ mãi tí tách ngân nga…

Thế rồi một hôm đất nước bị lâm nguy, có quân giặc hùng hổ tràn đến cướp bóc dân lành…
Hoàng tử phải gấp rút thống lĩnh ba quân vâng lệnh Vua cha lên đường đánh giặc cứu nước.
Trước khi băng ngàn vó ngựa xông pha chốn xa trường hiểm nguy, chàng chỉ kịp nắm nhẹ tay Công chúa và hôn lên làn môi nhỏ mà tràn yêu dấu…
Công chúa cũng ngậm ngùi lưu luyến biết bao nhiêu, nàng chỉ kịp thốt lên: chàng ơi ! chàng ơi… thiếp sẽ đợi, sẽ chờ…
Và Công chúa cứ mãi ngẩn ngơ nhìn về phương trời xa xăm ấy, nơi có dáng một người yêu dấu dần xa…

 photo 3.gif


Từ khi xa vắng, Công chúa buồn lắm… nỗi lo dân nước, nỗi yêu thương, nỗi ngàn xa vắng, nỗi trào nhớ mong… Nhìn trăng mà chẳng thấy trăng, nhìn làn mây tím long lanh môi này…
Công chúa nhớ mong nhiều quá đến nỗi lạ thay, mỗi ngày một bông hoa tím nhỏ xinh dịu ngọt lại nở trên môi nàng, càng thấy nhớ thương vô ngần và lòng lưu luyến biết bao nhiêu…
Cứ thế mà bao nhiêu là hoa tím, cứ nở trên môi, tràn nỗi nhớ thương
Mây ơi.. sao cứ trôi vời vợi.. Trăng ơi, dìu dịu.. có còn ánh xinh xưa…
Nàng cứ mãi thốt lên, Ôi ! nỗi nhớ chàng sao mà tha thiết thế…
Tiếng nàng nhè nhẹ mà vần vũ, khiến cho trời đất cũng xoay vần, cảm động mà bỗng lung linh…

Và rồi nỗi nhớ thương, lòng mong mỏi vô ngần ấy của nàng cũng được đền đáp…
Ngày chiến thắng vang khúc khải hoàn ca đã đến, toàn dân hân hoan nô nức hò reo chào đón đoàn quân oai hùng chiến thắng rầm rập trở về…

Hoàng tử cũng vội ngóng tìm Công chúa, trong lòng xốn xao biết bao nhiêu…
Ta sắp gặp nàng, ta sắp gặp nàng…
Và chợt chàng nhìn thấy nàng đang băng băng lao tới làm chùn vó ngựa phía trước hàng quân…
Ôi ! bao nhiêu yêu dấu dâng trào… Có ngại nào, ôi bụi đường xa… Đường xa là hỡi đường xa…
Chàng vụt băng vút lên và ôm chầm lấy Công chúa… Ôi, tay nào nhẹ nhàng khe khẽ ngang lưng… chàng định đặt lên môi nàng một nụ hôn…
Nhưng ôi… sao mà ngỡ ngàng, lạ quá…
ôi ! sao mà lại nhiều hoa tím đẹp xinh, mềm mại, nhỏ nhắn, dịu dàng, mà dễ thương quá thế này…
Chàng buột miệng hỏi… nàng ơi, nàng ơi... ơ hoa gì nhỉ, hoa gì lạ thế này…

 
 photo ynghiahoaluuly2_zps40deed3d.jpg


Công chúa cũng ngỡ ngàng và vui mừng khôn xiết, nàng cũng ôm chặt lấy Hoàng tử mà rằng: chàng ơi, chàng ơi… ngày chàng xa vắng, thiếp nhớ mong, lưu luyến vô cùng…

Nhưng không hiểu sao nàng thổn thức quá, giọng nàng lại bị nhiều cánh hoa tím rung rinh nên tiếng nàng cứ run run mà tự phát ra thành: lưu l..y… vô cùng…
lưu l..y… vô cùng…

Mặc dù chưa hiểu lắm, nhưng Hoàng tử cũng bột thốt lên: ôi, nàng của ta ơi… lưu l..y… yêu vô cùng…
lưu l..y… yêu vô cùng…


 photo hoaluuly-forgetmenot-www_hoatuoiquangnam_com_zpsaa76f16b.jpg


Và thế là từ ấy đến nay mọi người ai cũng đều gọi cánh hoa tím ấy là hoa: lưu l..y… yêu vô cùng…

Hihi… hết


 
 photo V__em_y_u_anh_v_-050e689e83e56696e3fef1814f43ff73.jpg

Cánh hoa lưu ly




Rập rờn bướm lượn hoa rung
Em cùng anh nhé ta chung mộng vàng…

Photobucket
Tình yêu !
Tình yêu bắt đầu từ đôi mắt…
Ngày mai bắt đầu từ hôm nay… 


Có phải, tình yêu là đôi mắt
Màu tím !
Nhìn em là, cô gái long lanh

Hay, tình yêu là lối nhỏ
Cho em bao mơ ước vào đời

Em như giọt sương chờ gió
Lay nhẹ nhàng lăn đến bên anh
Anh ơi, mùa xuân lại đến
Rực bầu trời muôn những cánh hoa…



 



Huế Tình Yêu Của Tôi !


Đứng bên tê đồng ngó bên ni đồng
         mênh mông bát ngát
Đứng bên ni đồng ngó bên tê đồng
                  cũng bát ngát mênh mông

Thân em như chẽn lúa đòng đòng
         Phất phơ dưới ngọn nắng hồng buổi mai
Làm trai cho đáng lên trai
                  Phú Xuân đã trải, Đồng Nai cũng từng…



 

Huế tình yêu của tôi



ANH VẪN YÊU EM iu nhìu lắm !!!

Anh vẫn càng yêu em iu nhìu lắm
Đơn giản thế ngàn lần anh không nói
Vì kiêu hãnh nên anh giả vờ thế
Vì kiêu hãnh nên hai đứa thử lòng nhau…

Anh biết lắm chẳng thể chối từ đâu
Bao kỷ niệm hằn sâu trong ký ức
Lòng kiêu kỳ như khoảng khắc mà thui
Giả vô tình nhưng sao nhớ quá…

Những khoảng đời anh sống thiếu em
Lòng kiêu hãnh cô đơn lạnh giá
Về đây em cùng anh ta bước
Đường dài lắm lỡ lạc bước thì sao…

Về đây em anh gọi đến khản lời
Bức tường ngăn rã rời sụp đổ
Anh nhận ra tình yêu không có chỗ
Cho những niềm kiêu hãnh cô đơn…

 

Em yêu anh như yêu câu ví dặm



TRÁI TIM CON GÁI

Trái tim em là trái tim con gái
Rất cả tin và rất dễ tổn thương
Đập lo âu khắc khoải giữa đời thường
Nhưng bỗng một ngày run lên bối rối…

Trái tim đập những điều em không nói
Dù trước anh em kiêu hãnh lặng im
Giọt lệ trào sau hàng mi giấu vội
Nuốt vào trong thành nước mắt của tim…

Trái tim em chẳng một phút bình yên
Cứ gào gọi cư vẫy vùng thôi thúc
Muốn vỡ tung và xé toang lồng ngực
Để trao anh minh chứng của tình yêu…

Trái tim em đã bao lần phiền muộn
Trước tương lai luôn phập phồng lo sợ
Chân trời xa nắng ấm có bao nhiêu
Hạnh phúc về hay sẽ là đau khổ …



 



BIỂN TÌNH EM MÊNH MÔNG

Hôm nào em gọi anh về với biển
Gió mơn man, hơi biển nồng nàn
Đi bên em trên bờ cát mịn
Nghe thì thầm anh ơi… anh ơi…

Trăng chợt lên từ lòng sâu thẳm
Con sóng bạc mặn tình em biển cả
Nỗi khao khát vỡ òa vào bờ đá
Biển vụng về chẳng biết ngỏ lời yêu...

Biển nông, sâu... thầm kín biết bao điều
Sóng trăn trở trườn mình trên môi mặn
Trong gió thoảng thì thầm lời em dặn
Biển mênh mông... tình em mênh mông...




 

Xa khơi…



Yêu mãi không thôi…

Em !
Giọt sương chờ gió
         Lay nhẹ nhàng
                  Lăn đến bên anh…

Em ! cô gái hay nàng tiên
Như sao băng rực sáng
         Trên muôn cuộc đời thường
                  Và trong trái tim anh …

Hãy tan vào cây !
Cho lá xanh đâm chồi
         Hãy làm bừng sáng
                  Những đêm thâu mịt mùng…

Dù biết anh không thể giang tay nhận
Giọt sương... giọt sáng... cho riêng anh...
Dù em biết anh chỉ là một cánh chim
Em không ngần ngại cho anh cả trái tim
 

 Nồng ấm yêu thương chân thành và giản dị…
Ước gì thời gian quay trở lại
Ước gì mình mãi mãi thuộc về nhau…
 

 Em ơi !
       Em có biết ?
              Ước gì anh ước gì thế nhỉ ?
              Anh chỉ biết rằng anh mãi yêu em !!!...




Đôi mắt người xưa
Bản tình cuối